THỨ TƯ TUẦN IV PHỤC SINH

0
57

LỜI CHÚA: Ga 12,44-50

Đức Giêsu lớn tiếng nói rằng: “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi; ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối. Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan tòa xét xử người ấy: chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì. Và tôi biết: mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi”.

SUY NIỆM

Lời Chúa hôm nay như một lời kết thúc sứ vụ công khai của Chúa Giêsu. Lời nói và sứ mạng của Chúa Giêsu qua những từ như: Tin, ánh sáng, xét xử. Chúa Giêsu là sứ giả đến từ Chúa Cha. “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi”, ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. Đây là một lời khẳng định về mối tương quan mật thiết giữa Chúa Cha và Chúa Giêsu. Nếu con người tin vào Chúa Giêsu, tức là tin vào Lời và hành động của Ngài là tin vào Chúa Cha, vì Chúa Giêsu là người thi hành theo thánh ý của Chúa Cha. Lời ấy là: Hãy tin vào Chúa Giêsu, Đấng được Chúa Cha sai xuống để cứu độ nhân loại – Hãy biết rằng Cha và Con là một và Người Con luôn làm theo ý của Cha. Hãy tin vào Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ là ánh sáng chiếu soi vào đêm tối trần gian, để qui tụ mọi con cái Chúa đang tản mác về hưởng hạnh phúc với Cha trên trời. “Tôi là ánh sáng đến thế gian, bất cứ ai tin vào tôi thì không ở lại trong bóng tối”.

Chúa Giêsu khai mở cho chúng ta một bí mật trong tương lai, đó là: nếu nghe Lời Chúa mà không tuân giữ sẽ bị xét xử. Ai xét xử? Chúa Giêsu trả lời là Ngài không xét xử, vì Ngài đến để cứu độ trần gian. Vậy: nếu chúng ta không tuân giữ Lời Chúa, thì chính Lời Chúa sẽ chất vấn chúng ta và tự chúng ta cảm thấy có lỗi, có tội khi không sống đúng theo Lời Chúa dạy.

Chúng ta phải tự soi chiếu đời sống của chúng ta với giáo huấn của Đức Giêsu, để biết rõ đức tin của chúng ta vào Đức Giêsu, và đánh giá mức độ chúng ta đón nhận lời của Người. Từ đó chúng ta biết mình có sự sống đời đời hay không, và biết mình đang ở trong sự sáng hay đi giữa bóng tối đêm đen. Đồng thời chúng ta tự nhủ mình, chúng ta là người tông đồ, chúng ta cần noi gương Chúa Giêsu không tìm gì cho mình, nhưng luôn qui chiếu tất cả cho vinh danh Chúa Cha. Chúng ta còn phải sống tương quan mật thiết với Chúa Cha, tu luyện để nên giống Chúa Kitô, để mọi người nhận ra Thiên Chúa ta thờ, tức là chúng ta cũng trở nên ánh sáng của Chúa Kitô, mà dẫn dắt mọi người về với Thiên Chúa, bảo đảm niềm tin của người nghe, để họ được ơn cứu độ. Vì thế song song với việc tu luyện chúng ta phải cầu nguyện luôn, và trung thành với giáo lý của Chúa Kitô, như Chúa Kitô luôn nói lời của Chúa Cha vậy.

Lạy Chúa, qua Bí tích Thánh Tẩy, chúng con được trở nên ngôn sứ với trách vụ rao truyền Tin Mừng của Chúa. Nhưng chúng con đã thực hiện với thái độ nào? Chúng con vẫn còn thờ ơ, lắm khi dửng dưng; chúng con nhiều khi rao giảng về mình hơn là về Chúa; chúng con vẫn chưa trung thành với sứ mệnh được trao, hơn nữa cuộc sống còn trở nên phản chứng vì những tội lỗi của mình. Xin Chúa giúp chúng con ý thức lại căn tính và sứ mạng của mình, của một Kitô hữu, của một tông đồ truyền giáo, để trong hành trình đời này, chúng con biết dùng lời nói và đời sống trung tín trong đức tin mà rao giảng Lời của Chúa cho con người thời đại, họ vốn cần nhìn thấy chứng nhân hơn thầy dạy. Amen.

0 BÌNH LUẬN