THỨ SÁU TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

0
32

Phúc Âm: Lc 2,22-35

Khi mãn thời hạn thanh tẩy theo Luật Môsê, ông bà đem Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem, để dâng cho Chúa, như đã viết trong lề luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là của thánh, dâng cho Thiên Chúa”, và việc dâng lễ vật như đã nói trong lề luật Chúa là “một cặp chim gáy, hoặc hai bồ câu con”.

Và lúc đó tại Giêrusalem có một người tên là Simêon, là người công chính và có lòng kính sợ, đang mong đợi niềm an ủi Israel, có Thánh Thần ở trong ông. Ông được Thánh Thần mách bảo là sẽ không thấy giờ chết đến, trước khi thấy Ðấng Kitô của Chúa. Ðược Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ. Khi cha mẹ bồng trẻ Giêsu đến để thi hành cho Người các nghi thức theo luật dạy, thì ông ẵm lấy Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

“Lạy Chúa, bây giờ Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an, theo như lời Chúa. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng đã chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà, và nói với Maria mẹ Người rằng: “Ðây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà, để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ”

Suy niệm.

Hôm nay Giáo Hội mời gọi con cái mình hướng về mầu nhiệm nhập thể của trẻ Giêsu. Với tâm trạng luôn khao khát một niềm an ủi cho Israel, niềm mong đợi ấy ở trong ngọn lửa của Chúa Thánh Thần nên ông Simêon đã được gặp và nói lên được số phận của trẻ Giêsu.

Những ngày vừa qua chúng ta đón mừng lễ Giáng Sinh với bao niềm vui, hân hoan, với những sắc màu rực rỡ của hang đá, cây thông, những đêm diễn nguyện, văn nghệ tưng bừng, với những lời cầu chúc cho nhau được an lành….nhưng rồi sẽ đọng lại trong tâm tư mỗi người điều gì đây? Phải chăng là một sự vui mừng vì một cuộc biến đổi khi ta chiêm ngưỡng Chúa Giêsu Hài Đồng, với một máng cỏ đơn sơ nghèo nàn giữa cái lạnh của thời tiết, và sự hững hờ của con người, hay chẳng còn gì khi ta đi ra khỏi những cuộc vui tưng bừng ấy, để trở về một cuộc sống bình thường, bươn chải tìm kiếm cái ăn cái mặc, phục vụ cho cuộc sống. Cũng vậy, Thiên Chúa luôn hiện diện trong chúng ta, nhất là khi đi tham dự thánh lễ và rước Mình Máu Thánh Người. Nhưng chúng đã biến đổi như thế nào khi mỗi lần rước Chúa? Ta chỉ rước Chúa theo thói quen hay theo theo dư luận? Mình Thánh Chúa sẽ tan biến trong ta còn ta thì chẳng cảm nghiệm được gì. Còn đối với thực trạng của con người với nhau, sự yêu thương, nâng đỡ nhau, tình huynh đệ như thế nào sau mỗi biến cố xảy đến? Càng sống thì con người càng khao khát điều gì? Bởi mỗi khao khát là muốn đạt được mục đích. Khi đó con người phải lựa chọn và loại bỏ, lựa chọn điều tốt có lợi cho người khác, hay lựa chọn đều xấu có lợi cho mình. Tất cả những sự khao khát ấy con người sẽ cậy dựa vào ai để hướng dẫn và giúp ta đạt được ước muốn của mình. Hôm nay niềm khao khát của ông Simeon đã cậy dựa vào Chúa Thánh Thần, nên ông được Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Ông đã được gặp Chúa Giêsu đến để an ủi chính ông và dân Israel. Vậy mỗi người chúng ta cũng hãy nhìn lại mình xem ta đang khao khát điều gì, và niềm khao khát ấy có theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần hay không. Ước gì chúng ta cũng có tâm tình khao khát gặp gỡ Thiên Chúa như ông Simeon, để ta được biến đổi và trao tặng cho muôn người sự bình an và hy vọng.

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng ! Trải qua hơn hai ngàn năm Chúa đã xuống trần gian để giải thoát nhân gian, đem ơn phúc bình an cho nhân loại, nhưng con người chưa nhận thấy ơn huệ lớn lao ấy mà luôn đi tìm những niềm vui khác, từ đó càng đẩy xã hội vào những con đường tội lỗi và sự chết. Nguyện Chúa thứ tha những thiếu sót lỗi lầm cho chúng con và giúp chúng con biết khao khát những gì tốt lành theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Amen.

0 BÌNH LUẬN