THỨ HAI TUẦN IV MC

0
40

LỜI CHÚA: Ga 4,43-54

Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ Samaria mà đến Galilêa. Chính Người đã nói: “Không vị tiên tri nào được kính nể nơi quê hương mình”. Khi Người đến Galilêa, dân chúng ra đón tiếp Người: Họ đã chứng kiến tất cả các việc Người làm ở Giêrusalem trong dịp lễ; vì họ cũng đi dự lễ.

Người trở lại Cana xứ Galilêa, nơi Người đã biến nước thành rượu. Bấy giờ có một quan chức nhà vua ở Capharnaum có người con trai đang đau liệt. Ðược tin Chúa Giêsu đã bỏ Giuđêa đến Galilêa, ông đến tìm Người và xin Người xuống chữa con ông sắp chết. Chúa Giêsu bảo ông: “Nếu các ông không thấy những phép lạ và những việc phi thường, hẳn các ông sẽ không tin”. Viên quan chức trình lại Người: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống trước khi con tôi chết”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông hãy về đi, con ông mạnh rồi”. Ông tin lời Chúa Giêsu nói và trở về.

Khi xuống đến sườn đồi thì gặp gia nhân đến đón, báo tin cho ông biết con ông đã mạnh. Ông hỏi giờ con ông được khỏi. Họ thưa: “Hôm qua lúc bảy giờ cậu hết sốt”. Người cha nhận ra là đúng giờ đó Chúa Giêsu bảo ông: “Con ông mạnh rồi”, nên ông và toàn thể gia quyến ông đều tin. Ðó là phép lạ thứ hai Chúa Giêsu đã làm khi Người ở Giuđêa về Galilêa.

SUY NIỆM

Xem hành động của con, phản ứng của con, đủ biết đức tin của con sống động hay là một đức tin nhãn hiệu. Hãy có một đức tin sắt đá, con sẽ làm được tất cả. Vì mỗi lần làm phép lạ thì Chúa hỏi: “Con có tin không?”; “Ðức tin của con chữa con được lành”. Con đừng bao giờ mãn nguyện với một đức tin lý thuyết và hình thức, nhưng phải sống đức tin”. Đó là lời mời gọi xét lại niềm tin của Ðức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, trong cuốn sách “Ðường Hy Vọng”. Qua lòng tin của viên sĩ quan trong Lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi kiểm điểm lại Đức Tin của mình

Viên sĩ quan của nhà vua là một người ngoại giáo. Nghe biết tiếng tăm và quyền năng của Chúa Giê-su nên ông tìm đến xin Người chữa đứa con trai của ông đang trong giờ phút nguy tử “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu chết mất”. Thế nhưng,  trước sự khẩn trương của ông, Chúa Giê-su lại có vẻ bình thản “Ông cứ về đi, con ông sống!”. Lòng tin của ông thật tuyệt vời “ông vâng lời đi về nhà một mình”. Ông về mà không do dự, không chất vấn, không nghi ngờ. Lòng tin của ông được vững vàng hơn khi ông kiểm chứng và biết rõ chính vào giờ Ngài nói thì con mình được chữa lành (c. 53). Lòng tin ấy đủ mạnh để lôi kéo cả gia đình ông tin theo. Lòng tin ấy khiến mỗi người chúng ta phải soi lại niềm tin của mình.

Trong hai tuần cuối của Mùa Chay này, chúng ta hãy nhìn lại đời sống đức tin của mình. Mỗi ngày sống của chúng ta là những phép lạ diệu vời mà Thiên Chúa đang thực hiện, chúng ta có nhận ra không? Chúng ta có không khí để thở, có công ăn việc làm, có sức khỏe và những sự kiện trong ngày sống. Chúng ta có tin rằng chính Chúa quan phòng đang chăm sóc, dưỡng nuôi và bảo bọc chúng ta? Hằng tuần, hằng ngày, trong thánh lễ chúng ta được dưỡng nuôi qua Lời Chúa và bí tích Thánh Thể, chúng ta có tin nhận và cảm tạ Chúa hằng ngày về điều đó không? Đặc biệt là chúng ta có nhận ra và tránh xa dịp tội ? Rồi khi trót phạm tội chúng có tin vào lòng Chúa thương xót mà lãnh nhận bí tích giao hòa không?

Mong sao, Lời Chúa hôm nay củng cố niềm tin, giúp chúng ta nhận ra sự hiện diện của Chúa. Nhờ đó chúng ta sẽ siêng năng cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, lãnh nhận các bí tích và cương quyết xa tránh mọi tội lỗi do ma quỷ xúi dục với sự tiếp tay của thế gian và chiều theo những khuynh hướng xấu còn tồn tại trong mỗi người chúng ta.

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, xin thương củng cố đức tin non yếu của chúng con. Xin thương giúp chúng con nhận ra sự hiện diện Chúa trong cuộc sống hằng ngày, để chúng con vững bước theo Chúa trên con đường tình yêu tỏa sáng tình yêu Thiên Chúa cho mọi người.  Amen.

0 BÌNH LUẬN