THỨ BẢY TUẦN 33TN/C

0
31

Lời Chúa: Lc 20,27-40

Khi ấy, có mấy người thuộc nhóm Xađốc đến gặp Ðức Giêsu. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Mấy người ấy hỏi Ðức Giêsu: “Thưa Thầy, ông Môsê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải cưới lấy nàng, để gầy dựng một dòng giống cho anh hay em mình. Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. Người thứ hai, rồi người thứ ba đã lấy người vợ góa ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?”  Ðức Giêsu đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Môsê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Ðức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Apbraham, Thiên Chúa của tổ phụ Isaac, và Thiên Chúa của tổ phụ Giacóp. Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.” Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm.” Quả vậy, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

SUY NIỆM

Trong cuộc sống con người có lẽ phải nói “Sự chết” là một mầu nhiệm, bởi khó có ai có thể định nghĩa hay quan niệm một cách chuẩn xác được. Theo quan điểm Nho giáo: sinh – lão – bệnh – tử là điều tất yếu mà con người phải có không thể tránh khỏi. Chính vì thế, có nhiều cách nhìn về cái chết, có người quan niệm chết là một cái kết thúc của cuộc đời… Trong Bài tin Mừng hôm nay có 2 nhóm người đã đến đặt vấn đề với Đức Giêsu về sự sống và sự chết.

Nhóm Pha-ri-siêu chủ trương giữ lề luật, thậm chí sẵn sàng chết vì giữ luật như trong bài đọc I (sách Ma-ca-bê) tường thuật việc có bảy mẹ con chết vì tuân giữ lề luật Môi-sê. Họ tin có sự sống lại và Thiên Chúa sẽ thưởng công xứng đáng cho những ai trung thành và dám chết vì lề luật của Người.

Và nhóm Sa-đốc là của những người theo thượng tế Sa-đốc. Họ chủ trương không có sự sống lại, nên chỉ tìm kiếm những sự đời này; họ thoả hiệp với ngoại bang để được chức tước và bổng lộc. Họ chỉ minh nhiên chân nhận bộ Ngũ Kinh là Thánh Kinh, còn những sách Giáo Huấn và sách Ngôn Sứ chỉ là phụ thuộc.

Trong Bài Tin Mừng, câu trả lời của Đức Giê-su cho ta biết trật tự, cách tổ chức, sinh hoạt, cách thế hiện hữu trong cuộc sống mai hậu không giống như cuộc sống đời này. Không thể lấy kinh nghiệm hiện hữu của cuộc sống này để áp dụng vào việc suy đoán cách hiện hữu của cuộc sống mai hậu.

Tư tưởng của Ngài thật rõ ràng không thiên về bên nào nhưng Ngài cũng mở ra cho chúng ta thấy đời này còn có lấy vợ gả chồng chỉ là chuyện sinh, lão, bệnh, tử, nên cần phải có người giúp đỡ, phục vụ và nối dõi. Khi con người đã trở thành bất tử, họ không còn sống phụ thuộc vào không gian và thời gian nữa, vì thế, họ cũng không cần phải lấy vợ gả chồng.

Ở ngưỡng cửa của sự chết là con người sẽ bước vào cuộc sống thần thiêng như các thiên thần, cuộc sống của họ lúc này là trường sinh bất tử, sung mãn, trọn vẹn và tồn tại muôn đời với Đấng Hằng Hữu

Mà điều này với niềm tin truyền thống và kiến thức giáo lý, chúng ta không gặp khó khăn như những người cùng thời với Chúa Giê-su. Nhưng liệu chúng ta đã sống thật sự ý nghĩa, thật sự hy vọng và thật sự hạnh phúc trong hiểu biết và xác tín về cuộc sống mai hậu, về cuộc sống sau cái chết?

Để trả lời được câu hỏi này, hẳn ta cũng phải tiếp tục ở lại với Đức Giê-su để tiếp tục niệm suy Lời, trong khát khao gặp gỡ và thành kính lắng nghe. Bởi Ngài khẳng định thật rõ ràng và dứt khoát về cuộc sống con người ở đời sau: không dựng vợ gả chồng, không còn bóng dáng sự chết, không còn lệ thuộc lẽ tử sinh, sống như các thiên thần.

Đức Giêsu mạc khải, con người chúng ta sẽ bước vào sự sống mới, trạng thái mới: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại”.

Logic sự sống lại nằm ở chỗ phân định, kẻ lành được thưởng, kẻ dữ phải chịu sự trừng phạt bởi những điều mình đã gây ra khi còn ở tại thế. Tiếc thay một số người giống như người phú hộ giầu có trong câu truyện anh La-za-rô, “Xin cha Ap-ra-ham sai La-za-rô nhúng ngón tay vào nước, và làm ướt lưỡi tôi, vì tôi đang trong lửa khổ lắm”. Vì thế dự phóng của người ki-tô hữu, là sự sống lại để hưởng hạnh phúc đời đời.

Vì thế sự Chết vần là một Mầu Nhiệm thật khó giải thicwhs cho tường tận được. Chỉ lấy Đức tin bù lại để có thể nhận biết cách trọn vẹn về Sự Chết qua Chúa Giê-su đã chết đi và đã sống lại của chúng ta

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,

Xin cho chúng con có lòng khao khát đời sống vĩnh cửu,

để chúng con biết lo giữ mình trong sạch,

sống phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân,

ngày đêm ca ngợi Chúa

và sống dưới sự hiện diện của Chúa như các thiên thần.

Nhờ đó, chúng con được nếm hưởng

niềm vui thiên quốc ngay ở cuộc sống trần gian này.

0 BÌNH LUẬN