THỨ BA TUẦN IV TN

0
44

Lời Chúa: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Ðức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Giarô đi tới. Vừa thấy Ðức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người. Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Ðược nghe đồn về Ðức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Ðức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” Ðức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
Ðức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” Nhưng Ðức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Ðức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Ðứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: “Talithakum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. Ðức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Suy niệm

Trong cuộc sống nhân sinh, mỗi người phải đi qua tiến trình của kiếp sống con người: sinh – lão – bệnh – tử. Tiến trình đó luôn là mối lo canh cánh của con người. Thật vậy, bất luận là ai, địa vị thế nào, dù giàu hay nghèo, dù hoàn cảnh ra sao, tất cả đều phải trải qua những vấn nạn nêu trên.

Tin Mừng của thánh Maccô hôm nay cho chúng ta thấy cả hai trường hợp: người đàn bà bị băng huyết 12 năm trời và con gái ông Giaia bị bệnh thập tử nhất sinh đều vô phương cứu chữa. Tuy nhiên, bài Tin Mừng hướng chúng ta về lòng nhân hậu và tình yêu thương xót của Chúa Giê-su khi con người biết chạy đến Ngài và xin Ngài cứu chữa. Đức tin là một ân ban đến từ Thiên Chúa chứ không do con người thủ đắc. Thế nhưng, tin luôn là mối tương giao hai chiều giữa Thiên Chúa và con người. Nơi ông trưởng hội đường lòng tin được tỏ rõ ràng, còn nơi người đàn bà bị băng huyết 12 năm thì lòng tin rụt rè và kín đáo. Nhưng dù cho lòng tin có rõ ràng hay rụt rè, kín đáo thì chính nơi lòng tin của con người đã giúp cho phép lạ xảy ra. Hai con người, hai phép lạ đã xảy ra trong cùng một không gian. Hai cách biểu tỏ lòng tin nhờ đó Chúa sẽ can thiệp và cứu giúp con người.

Ðôi khi chúng ta có thể có thái độ như người Pharisêu, nghĩa là chúng ta ngồi đó há miệng chờ sung, đợi cho Chúa làm phép lạ, trước khi ta có thể đặt tin tưởng vào Chúa. Còn Chúa thì muốn ta bày tỏ niềm tin trước đã trước khi Người hành động. Chúa luôn biết rõ nhu cầu thiếu thốn của mỗi người. Tuy nhiên nếu chúng ta đóng cửa nhà tâm hồn, thì Chúa cũng đành chịu, vì Chúa đã ban cho loài người được tự do lựa chọn và Chúa tôn trọng tự do của loài người.

Cuộc đời của mỗi người là một cuộc hành trình đức tin, là một cuộc phấn đấu không ngừng. Đức tin sẽ giúp con người vui sống, phấn khởi và hạnh phúc. Không có đức tin con người không có niềm hy vọng, niềm tin, con người sẽ đau khổ thất vọng và buồn chán. Vì thế, chúng ta được mời gọi đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa hơn là cậy dựa vào sức con người và những phương tiện trần thế. Đồng thời mỗi ngày chúng ta cũng phải hun đúc niềm tin ấy bằng lòng yêu mến, nỗ lực cộng tác với ơn thánh hầu sống trọn những lời Chúa Giê-su đã dạy.

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, Chúa biết đức tin của chúng con còn nông cạn, yếu đuối, dễ bị sa ngã trước những nghịch cảnh. Xin Chúa ban thêm lòng tin cho chúng con và xin cho chúng con luôn biết phó thác đời mình trong bàn tay quan phòng của Chúa. Amen!

0 BÌNH LUẬN