Phẩm Hạnh Của Con Người

0
80

Phẩm Hạnh Của Con Người

Zengetsu là một thiền sư chân chính, để khuyên các đệ tử muốn tu tập thành người, ông đã viết những lời như sau: -Sống trong thế gian nhưng không bám bụi đất thế gian là đường thật của Thiền. Thấy việc thiện của một người thì hãy cố học theo. Nghe thấy lỗi lầm của người khác thì tự nhủ là không bắt chước. Dù ở một mình trong phòng cũng vẫn hành động như đang đối diện với một vị khách quí. Nghèo khó là kho báu, đừng bao giờ đổi nghèo khó lấy một đời sống dễ dãi. Đừng đánh giá người khác qua hình thức bên ngoài, trông họ có vẻ rất bình thường nhưng có thể họ là người hết sức thông thái. Đức hạnh là hoa trái của tự kỷ luật và phải tập luyện. Khiêm tốn là nền tảng của tất cả mọi đức hạnh. Hãy để láng giềng khám phá ra con người của bạn hơn là bạn tự phô bày ra. Một trái tim cao thượng không bao giờ trả thù khi người khác xúc phạm đến mình, lời nói của nó là ngọc quí và có giá trị rất lớn.

Đối với một thiền sinh, sống thành thật là ân phúc. Thời gian trôi qua nhưng thiền sinh không bao giờ trễ nải. Cả vinh quang cũng như nhục nhã đều không làm thiền sinh xao động. Khắt khe với chính mình nhưng quảng đại với người khác. Đừng bàn luận đúng hay sai. Đôi lúc có điều dù là đúng vẫn bị xem là sai qua nhiều thế hệ. Giá trị của phẩm hạnh có thể được đón nhận sau nhiều thế hệ. Giá trị của phẩm hạnh có thể được đón nhận sau nhiều thế hệ, nên chẳng cần vội vàng phê bình đúng sai tức thì.

Bạn thân mến,

Phẩm hạnh của một người luôn lấy đức Nhân làm gốc. Người có đức nhân thì sống vui vẻ hoà nhã, họ biết đặt lợi ích chung lên trên và mong muốn làm điều tốt cho người khác. Trong gia đình, đức nhân thể hiện ra bằng thái độ kính trên nhường dưới, anh em hoà thuận xóm làng thân thiết. Ngoài xã hội, đức nhân thể hiện ở việc tuân thủ các luật lệ, giữ công bằng và không gây thiệt hại cho người khác.

Ngoài những đức tính trở thành con người tốt, người môn đệ Chúa Kitô còn được dạy phải sống đức mến, đó là nhân đức nền tảng của mọi nhân đức. Như chiếc khăn được đan dệt bởi nhiều sợi chỉ ngang dọc, đức mến thể hiện bằng mối tương giao giữa con người với Thiên Chúa và giữa con người với nhau. Nếu một trong hai tương quan đó gãy đổ, đức mến cũng không còn. Giáo Hội dạy chúng ta một điều răn quan trọng nhất đó là mến Chúa yêu người. Chúng ta phải kính mến Thiên Chúa vì Người là Đấng quyền năng đã tạo thành trời đất muôn vật. Người là Đấng giàu tình thương đã cho Con Một là Đức Giêsu sinh xuống trần gian để cứu chuộc nhân loại. Chúng ta phải yêu mến mọi người vì họ được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, là đối tượng được Thiên Chúa yêu thương và ban ơn cứu chuộc.

Như vậy, yêu mến tha nhân là thước đo lòng kính mến Thiên Chúa, vì như thánh Gioan đã khẳng định: “Nếu ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy” (Ga 4,20). Đức mến là cái gốc của mọi nhân đức. Nếu một người làm được những việc phi thường trong thiên hạ mà không có đức mến thì những việc đó vô ích, đó chỉ là nhà ảo thuật. Lời thánh Phaolô đã khẳng định: “Giả như tôi nói được các thứ tiếng của loài người và các thiên thần…, được ơn nói tiên tri…, có được đức tin chuyển núi dời non…, có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt mà không có đức mến thì cũng chẳng ích gì cho tôi ” (1Cr 13,1-3).

Yêu mến tha nhân là con đường dẫn đến với Thiên Chúa. Ai bước đi trên con đường ấy sẽ tìm thấy chân trời của Niềm Vui và Hạnh Phúc vĩnh cửu.

Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho chúng con vui bước trên con đường ấy với tất cả niềm hăng say yêu mến, để chúng con ra đi loan báo tình yêu và ơn cứu độ của Chúa cho mọi người. Amen.

0 BÌNH LUẬN