CHÚA NHẬT XIX TN C

0
9

Lời Chúa: Lc 12, 32-48

Một hôm, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em. Hãy bán của cải mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá. Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em cũng ở đó. Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.”

Bấy giờ ông Phêrô hỏi: “Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người?” Chúa đáp: “Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc? Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là phúc cho anh ta. Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. Nhưng nếu người đầy tớ ấy nghĩ bụng: ‘Chủ ta còn lâu mới về’, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa, chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín. Ðầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn kẻ không biết ý chủ mà làm những chuyện đáng phạt, thì sẽ bị đòn ít. Hễ ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn.”

Suy niệm:

Tiến sĩ Alexander Findlay để lại những điều ông đã thấy ở xứ Palestine. Ông viết: “Khi chúng tôi đến gần cổng một thị xã Galilê, tôi thấy mười cô gái vẫy tay và đánh đàn vui vẻ, nhảy múa dọc theo con đường phía trước xe chúng tôi. Tôi hỏi họ đang làm gì vậy? Người hướng dẫn trả lời: họ ra nhập bọn với cô dâu chờ chàng rể đến. Tôi hỏi anh ta xem có dịp thấy đám cưới này không, anh lắc đầu đáp: “Có thể tối nay, tối mai hay có khi cả hai tuần lễ nữa, không ai biết chắc lúc nào đám cưới cử hành”.

Hình ảnh mười cô gái đánh đàn nhảy múa nhập bọn để chờ chàng rể tới, hay người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới về, nói lên tinh thần sẵn sàng của họ về một niềm vui vô bờ, cho dù họ có phải đợi từ hai đến ba ngày thậm chí là cả tuần. Và một điều kỳ lạ, đám cưới của người Do Thái khác với đám cưới của người Việt Nam chúng ta, họ luôn sẵn sàng chờ chàng rể tới có khi cả tuần, còn ở Việt Nam chúng ta chỉ một hai ngày là xong đám cưới. Vì thế, chính trong đoạn Tin Mừng hôm nay Đức Giêsu Ngài đã vận dụng dụ ngôn “Người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới về” để nói cho chúng ta biết rằng: “Hãy tỉnh thức và luôn sẵn sàng vì chính giờ phút anh em không ngờ thì Con Người sẽ đến” (Lc 12,40).

Cho nên, có thể nói được rằng con người ta sống ở đời không ai biết chắc được điều gì vào ngày mai, không ai có thể sống mãi. Từ xưa đến nay, người ta đã nỗ lực đi kiếm tìm thuốc trường sinh, nhưng đều thất bại. Bao nhiêu anh hùng cái thế, bao nhiêu vĩ nhân lừng danh thế giới đã qua đi, chỉ còn lưu lại trên sử sách.

Hơn thế nữa, một số người mới đặt một dấu hỏi và tự trả lời: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử”: con người xưa nay ai mà không chết? Theo Kinh thánh, ông Adong sống thọ 930 tuổi, ông Noe 950 tuổi, ông Mathusalem 969 tuổi, tất cả đều đã chết. Vì thế người ta mới nói:

Người đời hữu tử hữu sinh
Sống lo xứng phận, thác dành tiếng thơm.

Chính vì thế, “Phúc cho những đầy tớ nào chủ về mà thấy đang tỉnh thức”. Tỉnh thức ở đây tôi không muốn nói là chúng ta thức suốt ngày suốt đêm, nhưng tỉnh thức là đợi chờ một thế giới mới, đợi chờ ngày Thiên Chúa đến lần thứ hai. Tỉnh thức còn có nghĩa là cảnh giác và sáng suốt lựa chọn những điều hay, điều tốt, chứ không hẳn thức mà không tỉnh, có nghĩa là, chúng ta chấp nhận chọn lựa cái hay, cái đúng, cái tốt và loại bỏ những cái xấu ra khỏi con người mình.

Qua đó, tỉnh thức ở đây chính là để chiêm ngắm, trân trọng và khám phá sự hiện diện của Thiên Chúa và những ơn lành Ngài ban, làm cho đời chúng ta tươi sáng. Hay nói một cách khác, cuộc sống ở đời này của chúng ta là một hành trình về Quê Trời, cho nên chúng ta cần phải sẵn sàng, có những hành trang nhất định mà hành trang của Kitô hữu là chiếc đèn đầy dầu, tức là một cuộc sống lành thánh và đầy công phúc. Đồng thời, chúng ta cũng biết rằng cuộc sống ở đời này rất bấp bênh, kết thúc lúc nào không ai biết vì “sinh hữu hạn, tử bất kỳ”! Vì vậy, bổn phận của chúng ta là phải tỉnh thức sẵn sàng chờ đợi Chúa đến. Một khi chúng ta chuẩn bị sẵn sàng chắc chắn chúng ta sẽ được bình yên, không còn lo sợ trước cái chết vì “Cẩn tắc vô ưu”, cẩn thận đề phòng thì khỏi phải lo phiền, còn hơn chúng ta sống bất cần không lo đến ngày mai, đó lại là mối nguy hiểm vô cùng.

Như vậy, sống ở đời nó chỉ là một giấc ngủ say, thế nên ta hãy bắt tay ngay vào những việc làm bổ ích, vì nó sẽ đi theo chúng ta suốt cuộc đời khi chúng ta ra trước tòa Chúa. Sau cùng, tôi xin mượn câu nói của NAPOLEON thay cho lời kết, ông nói: “Đời người ngắn ngủi lắm, chần chừ sao được, nên khi nghĩ được việc gì tốt, tôi thực hiện ngay.”

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN