CHÚA NHẬT VIII TN

0
24

Tin Mừng: Mt 6: 24-34

24 “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.25 “Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?26 Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi;29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy.30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin!31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây?32Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó.33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.

SUY NIỆM

Một thương gia giàu có nọ đi dạo trên bờ biển, tình cờ ông thấy có những ngư phủ nằm ngủ ngon lành trên thuyền. Tò mò, ông hỏi một ngư phủ: -Sao anh không đi đánh cá? Chàng ngư phủ trả lời: – Tôi đã đánh bắt số cá đủ cho hôm nay rồi.

Thấy câu trả lời chưa thỏa mãn, ông hỏi tiếp: -Sao anh không tiếp tục đi đánh cá, để bắt thêm nhiều cá hơn? Thay vì trả lời, chàng ngư phủ hỏi lại: -Nhưng thưa ông để làm gì ?

Với đầu óc kinh doanh sẵn có, thương gia kia như muốn vạch hướng làm ăn cho chàng ngư phủ, nên đã trả lời: -Càng bắt được nhiều cá, anh càng kiếm được nhiều tiền. Có nhiều tiền anh có thể mua được chiếc thuyền lớn hơn, để có thể ra xa hơn, bắt được nhiều cá hơn. Rồi từ một thuyền, anh sẽ có thể có hai, ba, bốn chiếc… và như thế anh sẽ là một người giàu có.

Chàng ngư phủ xem chừng như không thiết tha với kế hoạch làm giàu của thương gia kia nên hỏi tiếp: -Giàu có rồi làm gì nữa ? Thấy như người đối thoại với mình quá chất phác, nên thương gia trả lời: -Rồi anh sẽ được vui hưởng cuộc sống.

Lúc ấy, chàng ngư phủ mỉm cười nói: -Thế tôi nằm đây để ngắm nhìn trời biển như thế này không phải là vui hưởng cuộc sống hay sao?

Quả thật, trong cuộc sống, hẳn nhiên có rất nhiều người muốn làm giàu, thậm chí muốn kiếm thật nhiều tiền, còn anh chàng ngư phủ trong câu chuyện trên dường như không màng chi đến chuyện kiếm tiền nhiều, nhưng anh vẫn cảm thấy yên bình vui hưởng cuộc sống. Chắc có lẽ anh chàng này đã đọc Lời Chúa của thánh sử Mat-thêu rồi chăng? Và đoạn Lời Chúa ấy đã nói gì? “Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được…” (Mt 6, 24-36).

Thật vậy, khi chúng ta sống ở một thời thế như hiện nay việc không có tiền là điều vô cùng căm go cho cuộc sống, ấy thế mà Đức Giê-su lại bảo “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Mam-mon…” Từ “Mam-mon” trong ngôn ngữ A-ram đã được Mat-thêu giữ lại trong bản văn Hy-lạp bởi vì chắc đúng là do chính Đức Giê-su nói ra bằng tiếng mẹ đẻ của Người là tiếng Aram. Trong ngôn ngữ này, “Mam-mon” có nghĩa cụ thể là “tiền bạc”, “thu hoạch”, “lợi nhuận”, “sự giàu có”. Khi đặt “Thiên Chúa” đối lập với “Tiền Của”, Đức Giê-su dường như muốn nhân cách hóa tiền bạc… làm nó thành một thứ ngẫu tượng. Chính Đức Giê-su đã tuyên bố rằng tiền tài là một tà thần, bởi vì nó hứa hẹn một tương lai hạnh phúc và an toàn tạm bợ, nhưng lại làm cho ta đánh mất phần tài sản thực thụ của mình là giây phút hiện tại, cũng như tương lai.

Ở đây tôi không phủ nhận tiền bạc là xấu. Tiền bạc và các trương mục ngân hàng là những phương tiện cần thiết trong xã hội hiện đại; không ai lên án điều đó cả, và cũng như mọi thứ phương tiện khác, nó tốt xấu là tùy vào cách sử dụng của mỗi cá nhân. Tuy tiền là phương tiện để có tất cả những cái khác, và hơn nữa, đó là cái người ta để dành một bên để bảo đảm tương lai. Thế nhưng làm tôi tiền của là cậy vào nó để bảo tồn mạng sống trong hiện tại (Lc 12,15) và bảo đảm cho tương lai điều ấy tôi thiết nghĩ là không ổn, trong khi từng giây, từng phút, là trực tiếp tùy thuộc Thiên Chúa.

Vì thế, đòi mỗi người phải có sự chọn lựa thích đáng, để chọn sao cho trọn, nhằm tránh đừng “đứng núi này trông núi nọ”. Tuy nhiên, khi đã chọn cho mình một cái lý tưởng chắc chắn chúng ta không thể chọn hai thứ cùng một lúc “Một là chọn Chúa hai là chọn tiền”. Thiết nghĩ khi chúng ta đã chọn cho mình một nghề nghiệp hay một ơn gọi, hoặc chọn Chúa hay chọn tiền con người cần phải tiến xa hơn nữa để chọn lựa cho mình một giá trị tinh thần trong cuộc đời phù hợp với nghề nghiệp, lương tâm và ơn gọi, hầu mang lại sự hạnh phúc và bình an, nhất là ơn cứu độ của mình.

Cho nên, điều đáng nói ở đây tiền bạc thì cũng quan trọng cho dù là người trưởng thành, người lớn tuổi hay cụ già đều cần phải có tiền. Tất nhiên con người không phải lệ thuộc quá vì nó, bởi nó chỉ là công cụ để giúp chúng ta vươn lên đến một tầm mức cao hơn là chính Thiên Chúa. Nếu chúng ta chỉ sống vì tiền mà quên mất Chúa, hẳn nhiên chúng ta sẽ đánh mất tất cả. Trong đời tu cũng thế, nếu chúng ta chỉ đi tìm kiếm vinh hoa phú quý cho bản thân còn tha nhân chúng ta không quan tâm chăm sóc ắt hẳn đời tu cũng chỉ là thứ hư vô, hão huyền trống rỗng.

Mặt khác, khi chúng ta chỉ nghĩ đến bảo đảm cho tương lai, như những tay keo kiệt khư khư giữ lấy các trương mục ngân hàng, thì chúng ta đâu có thể sống thật sự và sống tự do. Vậy lo lắng làm gì? Tất cả công trình của Thiên Chúa là giải thoát, nhưng chúng ta có đủ đức tin để giải thoát ngần ấy lo lắng không? Và như vậy, Đức Giê-su cho chúng ta thấy nếu những thụ tạo nhỏ bé như chim hay hoa huệ ngoài đồng mà Thiên Chúa còn chăm sóc và làm cho đẹp, thì phương chi mỗi người chúng ta còn được Người quan tâm biết bao, và Người ao ước cho chúng ta được một cuộc sống tươi đẹp, cao quý và hoàn hảo là ngần nào.

Vì vậy, một mặt là tin tưởng và phó thác vào tình yêu của Thiên Chúa là Cha, mặt khác là hãy tập trung lo điều chủ yếu quan trọng nhất mà thôi, tức là lo làm theo ý Chúa. Và khi chúng ta tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người cụ thể: chúng ta hãy sống một cuộc đời trong sáng cho thấy Thiên Chúa hiện diện; tìm kiếm đức công chính là chỉnh lý con người và hành động của mình trong cuộc sống dưới con mắt của Thiên Chúa.

Sau cùng chúng ta đừng “đứng núi này trông núi nọ” để rồi chúng ta mất cả chì lẫn chài mà không được ích chi cho đời sống mai sau. Xin Chúa giúp cho chúng ta luôn nhìn nhận Thiên Chúa là chân lý đích thật của đời mình, để rồi chúng ta luôn đặt tiền tài như là bàn đạp mà bước theo chân Đức Giê-su cho dù có gian nan sầu khổ, cho dù có ấm no hạnh phúc, thì có Chúa vẫn là đủ cho chúng con rồi. Amen.

0 BÌNH LUẬN