CHÚA NHẬT VI PS

0
9

Lời ChúaGa 15, 9-17

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn. Ðây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không ai có tình thương lớn hơn tình thương của người hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu. Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha của Thầy, Thầy đã cho anh em biết. Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. Ðiều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau”.

Suy niệm:

Tôi mất đi một chân khi mới 19 tuổi. Lúc đó tôi đang hẹn hò với một cô gái và chúng tôi rất yêu nhau. Sau một thời gian, cô ấy đột nhiên muốn sống ở nước ngoài, cô nói rằng muốn kiếm tiền cho chúng tôi. Tôi rất muốn tin cô ấy, nhưng tôi chắc nịch là cô ấy đang nói dối. Tôi đòi chia tay và bảo rằng như vậy sẽ tốt hơn cho cô ấy. Một tháng sau, chuông cửa nhà tôi reo. Tôi lấy nạng, mở cửa và sững sờ khi nhìn thấy cô ấy. Tôi chưa kịp nói gì thì cô ấy đã tát tôi một cái, làm tôi ngã nhào xuống đất. Cô ấy quỳ xuống cạnh tôi, ôm tôi và nói: “Anh yêu! Em không bỏ rơi anh! Mai chúng ta sẽ đến bệnh viện, có một chiếc chân giả đang đợi anh. Em đi làm kiếm tiền để anh có thể bước đi trở lại, anh có hiểu không?”

Tình yêu là thế, tình yêu không kể giàu nghèo hay tuổi tác, tình yêu không kể bệnh tật hay cao thấp, nhưng đôi khi tình yêu còn hy sinh cả tính mạng vì người mình yêu. Tình yêu ấy được biểu lộ bằng chính cái chết của thầy Giê-su dành cho nhân loại chúng ta mà trong đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của Người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu.” (Ga 15,13)

Vâng, sự hy sinh không hệ tại ở việc đền đáp, nhưng là một sự trao ban tất cả, ngay cả đến Con Một Thiên Chúa cũng không ngần ngại trao ban cho con người. Hơn thế, chính Con của Ngài đã chết nhục nhã trên thập giá vì tội lỗi của chúng ta. Tình yêu của Đức Giê-su không phải tự Người nghĩ ra, nhưng phát xuất từ Chúa Cha: “Như Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như thế”. Thế là đã rõ. Tất cả bắt nguồn từ cùng một tình yêu. Chúa Cha là nguồn cội. Từ nguồn mạch ấy, tình yêu tràn ra, lan toả đến mọi người.

Quả thực, tình yêu của Thiên Chúa quá đỗi nhiệm mầu, nhiệm mầu đến độ một tác giả vô danh đã thốt lên rằng: “Điểm yếu của Thiên Chúa là yêu không giới hạn”. Để chứng minh cho tình yêu Thiên Chúa là yêu không giới hạn tôi xin mượn câu chuyện dưới đây làm sáng tỏ. Một đôi nam nữ yêu nhau đã được 3 năm và đã sẵn sàng để tiến tới hôn nhân. Một tháng trước khi đám cưới diễn ra, người con trai biến mất, chỉ để lại một mẩu giấy: “Anh xin lỗi, đợi đến lúc anh giàu rồi chúng ta hãy kết hôn em nhé”. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô gái trẻ, cô gái đau đớn xé tan mảnh giấy. Hai năm sau, chàng trai khoác trên mình một bộ vest sang trọng, lái chiếc xe thể thao đời mới nhất phiên bản giới hạn quay trở về tìm cô gái. Nhưng chàng trai ngỡ ngàng phát hiện ra cô gái đã kết hôn với một người công nhân bình thường và họ đã có con với nhau. Chàng trai cảm thấy phẫn nộ, thay vì chờ đợi một người như anh ta, cô gái đã sẵn sàng kết hôn với một người chẳng có gì. Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng: “Chúng tôi không cần bất cứ điều gì, chỉ cần tình yêu là đủ”. Chàng trai bất chợt hiểu ra!”

Điều muốn nói với tôi và bạn rằng con người thì có giới hạn, nhưng tình yêu thì không có biên giới. Vì thế, chúng ta là những người đang sống trong một thế giới vô hạn, nhưng tình yêu thì đôi khi lại có hạn. Bởi lẽ, con người hôm nay thiếu sự trải lòng để yêu thương người khác, sống ích kỷ, sống nhỏ nhặt với người khác, ganh tị những cái hay, cái giỏi của người khác để rồi xỉa xói nhau, đâm chém nhau bằng những lời nói hiềm khích, hay nói một cách bóng bẩy là “Đâm bị thóc, chọc bị gạo”.

Vì vậy, qua Lời Chúa ngày hôm nay tôi và bạn học được gì? Có chăng tôi sẽ bớt đi những lời nói hiềm khích, bớt đi tính ganh tị, bớt đi sự lườm nguýt không đáng, thay vào đó là cái nhìn của sự trìu mến, nở nụ cười của sự yêu thương, sống bác ái trong phục vụ. Và rồi chính sự yêu thương ấy, chúng ta đã mở rộng biên cương Nước Chúa cho những người chưa nhận biết Ngài. Hơn nữa, chúng ta biết trân quý những gì là tốt đẹp khi còn sống bên nhau, bỏ qua cho nhau những gì là thiếu sót, để rồi tình yêu của Chúa sẽ mãi lan tỏa trên khắp hoàn cầu và đó cũng chính là thiên đàng mà chúng ta luôn mong ước đạt được cho cuộc sống mai sau. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN