CHÚA NHẬT V MC

0
4
Lời Chúa: Ga 12, 20-33

Vào dịp lễ Vượt Qua năm ấy, trong số những người lên Giêrusalem thờ phượng Thiên Chúa, có mấy người Hy Lạp. Họ đến gặp ông Philípphê, người Bếtxaiđa, miền Galilê, và xin rằng: “Thưa ông, chúng tôi muốn được gặp ông Giêsu”. Ông Philipphê đi nói với ông Anrê. Ông Anrê cùng với ông Philipphê đến thưa với Ðức Giêsu.

Ðức Giêsu trả lời: “Ðã đến giờ Con Người được tôn vinh! Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy”. “Bây giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến. Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha”.

Bấy giờ có tiếng từ trời vọng xuống:

            “Ta đã tôn vinh Danh Ta

              Ta sẽ còn tôn vinh nữa!”

Dân chúng đứng ở đó nghe vậy liền nói: “ Ðó là tiếng sấm!” Người khác lại bảo: “Tiếng một thiên thần nói với ông ta đấy!” Ðức Giêsu đáp: “Tiếng ấy đã vọng xuống không phải vì tôi, mà vì các người. Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài! Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi”. Ðức Giêsu nói thế để ám chỉ Người sẽ phải chết cách nào.

Suy niệm:

Trên chuyến xe đò từ Cầu Rào Hải Phòng về đến Tiền Hải Thái Bình, quê hương của chị hai năm tấn (quê lúa), tôi thoạt nhìn hai bên đường ruộng lúa bạt ngàn nhưng chưa kịp gieo trồng vì thời tiết quá khắc nghiệt. Cái lạnh xuống khoảng 120C, nhưng vẫn có nhiều hộ gia đình đang tất bật chuẩn bị hạt giống cho vụ Đông Xuân. Tôi thầm nghĩ cái lạnh như thế con người không thể chịu nổi, ấy thế mà những hạt lúa được gieo trồng nó phải chịu một cái lạnh buốt giá, hơn nữa nó phải chịu chôn vùi trong lòng đất, chịu thối đi để nảy sinh ra cây và những hạt khác.

Qua hình ảnh hạt lúa, Lời Chúa ngày hôm nay cũng minh chứng cho chúng ta điều ấy, khi mà thánh sử Gioan thuật lại cho chúng ta rằng: “Thật Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Chính Đức Giê-su Ngài đã đến trần gian mang lấy thân phận con người, để rồi chính Ngài đã sống như bao con người khác ngoại trừ tội lỗi, Ngài đã chết cho con người bằng chính cái chết nhục nhã nhất và sau đó sống lại để cứu vớt những ai tin vào Ngài.

Vâng, ai cũng kính phục một người sẵn lòng chết vì yêu, dù người đó có địa vị thấp hèn đến đâu đi nữa: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Và tình yêu đẹp nhất đã dành cho chúng ta: trên cây thập tự, Đức Ki-tô đã nâng chúng ta lên cao khi gọi chúng ta là bạn hữu, và yêu thương chịu chết cho tội của chúng ta.

Thứ đến qua trang Tin Mừng, chúng ta hãy học đòi và bắt chước các vị anh hùng tử đạo của chúng ta, các ngài đã làm chứng cho niềm tin, làm chứng cho Đức Ki-tô chịu đóng đinh “Chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”. Các ngài còn là những người làm chứng cho tình yêu. Tiên vàn là tình yêu đối với Đức Ki-tô. Các ngài đã lấy chính cái chết để nói lên sự gắn bó mật thiết với Ngài. Qua cái chết của các ngài, chúng ta thấy được một tình yêu mặn nồng như Lời Chúa đã phán: “Không ai yêu hơn người hiến mạng sống vì bạn hữu”. Hơn nữa, qua cái chết của các ngài, chúng ta thấy được một tình yêu thực sự mạnh mẽ vào nơi Đức Ki-tô. Tiếp đến là tình thương đối với anh em, đặc biệt là những người đã gây nên đau khổ cho các ngài.

Phần chúng ta trong một thời đại tục hóa chúng ta sẽ làm gì và sống như thế nào để như những hạt lúa chết đi mới sinh nhiều hạt khác. Tất nhiên, ở đời chúng ta nói thì có vẻ dễ, nhưng trong thực tế cuộc sống không hề dễ chút nào. Điển hình là người Ki-tô hữu trong thời đại hôm nay, là một học sinh, sinh viên thì phải chống trả gian dối trong thi cử, là công nhân phải đấu tranh cho sự thật, nhưng sự thật thường đưa đến cho chúng ta sự loại trừ, đưa đến cho chúng ta sự đau khổ, sự kỳ thị, thậm chí có khi còn bị giết chết…. Mặt khác, trong công sở, trên giảng đường, hay ngay trong khu xóm có khi chúng ta không dám tuyên xưng mình là Ki-tô hữu, bởi lẽ, chỉ vì miếng cơm manh áo chúng ta đánh mất chính mình, đánh mất luôn cả đời sống đạo của mình.

Vì thế, đối với con người hôm nay để làm chứng cho sự thật là một điều khó. Khó bởi vì chúng ta sợ mất việc khi chúng ta không dám đứng ra làm chứng cho Đức Ki-tô qua cách sống thật, cách sống mà chính các vị Tử Đạo Việt Nam đã sống. Thậm chí, chính chúng ta chối Chúa một cách thẳng thừng như không dám làm chứng minh nhân dân là đạo Thiên Chúa, vì sợ mất việc. Còn nhiều những cách  khác nữa như không can đảm bỏ bớt việc để đi lễ Chúa Nhật. Lấy vợ hay chồng ngoại đạo gặp khó khăn trong việc giữ đạo…nhưng chúng ta biết rằng niềm tin sẽ cho chúng ta tất cả những gì chúng ta muốn.

Qua đó, Lời Chúa muốn nhắc nhở cho chúng ta rằng: ở đời chúng ta có thể chịu thua thiệt về vật chất cũng như tinh thần đối với người khác. Nhưng chính Thiên Chúa là người luôn ghi dấu tất cả những gì chúng ta làm tốt ở đời, vì ngay cả sợi tóc Chúa còn không quên huống hồ những công sức chúng ta làm được cho Chúa qua cách sống thật thì làm sao Chúa có thể quên được.

Lạy Chúa, xin cho con luôn can đảm nói lên sự thật xin cho con giữ vững niềm tin vào Chúa, cùng với đó biết tín thác hoàn toàn vào Chúa là Đấng giàu lòng thương xót. Amen.

 GIÊRONIMO PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN