CHÚA NHẬT IV MC

0
42

Tin Mừng: Ga 9: 1-41

1 Đi ngang qua, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh.2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? “3 Đức Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được.5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù,7 rồi bảo anh ta: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: “Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao? “9 Có người nói: “Chính hắn đó! ” Kẻ khác lại rằng: “Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi! ” Còn anh ta thì quả quyết: “Chính tôi đây! “10 Người ta liền hỏi anh: “Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế? “11 Anh ta trả lời: “Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa. Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.”12 Họ lại hỏi anh: “Ông ấy ở đâu? ” Anh ta đáp: “Tôi không biết.”13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu.14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát.15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.”16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát”; kẻ thì bảo: “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy? ” Thế là họ đâm ra chia rẽ.17 Họ lại hỏi người mù: “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh? ” Anh đáp: “Người là một vị ngôn sứ! “18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến.19 Họ hỏi: “Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được? “20 Cha mẹ anh đáp: “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh.21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.”22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô.23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói: “Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.”24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.”25 Anh ta đáp: “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được! “26 Họ mới nói với anh: “Ông ấy đã làm gì cho anh? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào? “27 Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng? “28 Họ liền mắng nhiếc anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê.29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.”30 Anh đáp: “Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi!31 Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy.32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh.33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.”34 Họ đối lại: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư? ” Rồi họ trục xuất anh.35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: “Anh có tin vào Con Người không? “36 Anh đáp: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin? “37 Đức Giê-su trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.”38 Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.39 Đức Giê-su nói: “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù! “40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao? “41 Đức Giê-su bảo họ: “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: “Chúng tôi thấy”, nên tội các ông vẫn còn! “

SUY NIỆM

Có một cô gái mù rất căm ghét bản thân chỉ vì sự tật nguyền của mình. Cô ấy ghét tất cả mọi thứ chỉ trừ người bạn trai của cô bởi anh luôn ở bên cạnh những lúc cô cần. Cô nói rằng nếu như có thể nhìn thấy được thế giới thì cô sẽ lấy anh làm chồng.

Một ngày nọ, có người hiến tặng cho cô đôi mắt. Khi đó người bạn trai của cô liền đến và hỏi: “Bây giờ em đã có thể nhìn thấy thế giới, em sẽ làm vợ anh chứ?”

Cô gái thật sự sốc khi thấy bạn trai của mình cũng là một người khiếm thị nên đã từ chối lời cầu hôn của anh. Bạn trai của cô bỏ đi trong đau khổ, sau đó anh gửi cho cô một bức thư trong đó viết rằng: “Em thân yêu! Hãy chăm sóc đôi mắt của anh thật tốt…”.

Trong cái nhìn của đại đa số, ăn xin là “nghề” vừa tủi lại vừa nhục. Ăn xin mà bị mù thì càng tủi thân hơn, thiệt thòi hơn, hay như anh chàng trong câu chuyện trên chỉ vì mù mà người yêu anh đã chia tay. Quả thật mù là điều đáng thương, đáng được mọi người nâng đỡ và chia sẻ. Cho nên hình ảnh người mù trong đoạn Tin Mừng hôm nay cũng là một điều đáng gẫm suy và rất cần được mọi người ủi an nâng đỡ. Bởi vì, anh chàng mù cảm thấy rất khổ tâm khi mình không nhìn được những vẻ đẹp kì vỹ Thiên Chúa dựng nên. Anh có một lòng khao khát được nhìn thấy ánh sáng, thế nhưng khi anh trông thấy anh đã làm gì? Câu hỏi này để cho chính chúng ta trả lời.

Thiết nghĩ anh mù này khi được sáng mắt anh rất vui mừng, anh đã tin và ca ngợi lòng thương Xót của Thiên Chúa, Đấng quyền năng tuyệt đối. Vì thế, anh nhận ra Đức Giê-su là con Thiên Chúa, nên chính anh đã tin và mở lòng ra đón nhận chính tình yêu của Thiên Chúa, đón nhận ánh sáng của Ngài. Trái lại, đôi khi bạn và tôi hay có những ngườ không bị mù về thể lý, nhưng lại không nhìn nhận ra ánh sáng là Đức Ki-tô để tin vào Người, mà lại khước từ ánh sáng của Thiên Chúa. Nhất là những người Pharisêu và Biệt phái, họ chỉ trích Đức Giê-su chữa bệnh ngày Sa-bát. Họ đã không chấp nhận điều đó, vì vậy, người Pharisêu sống bảo thủ để bảo vệ lề luật: điều này không có gì lạ, bởi vì họ chỉ cảm thấy gần gũi trong văn tự, còn những lầm than khốn khổ của con người họ không màng chi tới.

Thứ nữa, đã có nhiều người nghĩ rằng tin là một ảo tưởng, là một tấm màn phủ lên trên thực tế, và cái thiết thực nằm trong cái giới hạn vật chất, những gì có thể sờ được, thấy, đếm, đong…. Tuy nhiên, chân lý thì khác hẳn: người có đức tin cũng thấy những cái người khác thấy và biết; nhưng ngoài ra, họ còn nắm bắt được cái gì đó mà kẻ không có đức tin không thấy.

Quả vậy, tin là một thái độ dấn thân, nếu đức tin chỉ dừng lại ở nơi môi miệng hay trong lòng thì đó chưa phải là tin. Thánh Giacôbê Tông Đồ có nói: “Đức tin không có hành động là đức tin chết”. Chính vì lẽ đó mà anh chàng mù đã nghe theo lời Đức Giê-su để đến giếng Silôac rửa và anh đã được nhìn thấy. Còn chúng ta thì sao?

Con người hôm nay thì trái ngược, đôi khi niềm tin trống rỗng làm cho tâm hồn ra chai cứng, thậm chí đến nhà thờ như một cái xác không hồn, đi cho có bổn phận chứ không nghĩ đến một lợi ích thiêng liêng. Ngoài ra, đức tin còn phải chịu những thử thách, bắt bớ, mà chính các thánh tử đạo là những mẫu gương về sự kiên trung và thử thách ấy. Thế nên chính những thử thách đã đưa các ngài đến chỗ hạnh phúc viên mãn.

Phần tôi và bạn, cuộc sống hôm nay quá nhiều thách đố và rào cản, nhưng liệu tôi và bạn có vươn lên và vượt qua những thách đố mà chính những định kiến xã hội đã bày binh bố trận để cho chúng ta mắc vào. Tôi và bạn có dám chấp nhận đánh đổi cuộc sống hôm nay nào là những bắt bớ, nào là những thú vui tao nhã hay đắng cay ngọt bùi…, để đổi lấy cuộc sống mai sau (Nước Trời), hay là tôi và bạn đánh mất luôn cả hai. Điều này thiết nghĩ mỗi tâm hồn sẽ có câu trả lời chính xác nhất trước mặt Thiên Chúa.

Qua đó nhìn ngắm người mù trong đoạn Tin Mừng hôm nay, tôi nhận thấy nơi anh mù có nhiều điểm đáng khen và đáng học hỏi. Tuy bị mù từ thuở mới sinh, nhưng anh vẫn bằng lòng đón nhận cuộc sống, không kêu ca oán trách, cũng không lợi dụng sự mù lòa của mình để ăn mày lòng thương hại. Anh vẫn kiên nhẫn mò mẫm bước đi giữa cuộc đời bể khổ để tìm một điểm sáng, và đợi chờ một cơ may. Vậy tôi và bạn có bắt chước anh mù hãy chấp nhận những thánh giá hàng ngày Chúa gửi tới mà tiếp nối hành trình cuộc sống, hay tôi và bạn lại căm ghét những thánh giá Chúa trao như cô gái trong câu chuyện trên… Hơn nữa cùng với Đức Ki-tô vác thánh giá lên đồi Canvariô, nơi đó tôi và bạn sẽ được chiêm ngưỡng dung nhan của Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót và đầy yêu thương. Amen.

0 BÌNH LUẬN