CHÚA NHẬT III PS

0
11

Lời ChúaLc 24, 35-48

Hai môn đệ từ Emmau trở về, thuật lại cho Nhóm Mười Một và các bạn hữu những việc đã xảy ra dọc đường và mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh. Các ông còn đang nói, thì chính Ðức Giêsu đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!” Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. Nhưng Người nói: “Sao anh em lại hoảng hốt? Sao còn ngờ vực trong lòng? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?” Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem. Vì mừng quá, các ông vẫn chưa tin và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: “Ở đây anh em có gì ăn không?” Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông. Rồi Người bảo: “Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm.”

Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và bảo: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Ðấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân của những điều này”.

Suy niệm:

“Tôi thề là không biết người các ông nói đó.” (Mc 14,71) Đó là câu trả lời của thánh Phê-rô trong dinh Thượng tế Cai-pha khi bị đứa tớ gái nhận diện là môn đệ Đức Giê-su. Đúng vậy, nỗi sợ hãi hầu như không ai tránh khỏi ngay cả Phê-rô. Bản tính tự nhiên của con người “Ham sống sợ chết”. Cho nên, có người sợ ma, sợ bóng đêm, có người sợ sâu bọ, người thì sợ gián, sợ nhện, có người sợ tình yêu không chung thủy… Nói chung, sợ hãi xuất hiện khi chúng ta cảm thấy nguy hiểm. Sợ hãi có thể xem là một bản năng sinh tồn, nó khiến chúng ta cảnh giác hơn.

Đoạn Tin Mừng hôm nay diễn tả cho chúng ta cuộc xuất hiện bất ngờ của Đức Giê-su. Ngài đến để chúc bình an cho các ông, thế nhưng các ông hoảng hồn và cho đó là ma. Sự sợ hãi các ông vẫn còn đó, sự ám ảnh khi Thầy mình bị giết chết bởi những người Biệt phái và Pha-ri-siêu vẫn còn trong tâm trí các ông. Tuy nhiên, trong lúc hoang mang sợ hãi, Đức Giê-su đến đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. Đây không chỉ đơn giản là lời chào xã giao, mà là việc ban tặng “Sự bình an thiên sai” đã được các ngôn sứ loan báo trước khi Đức Giê-su chịu chết (x. Ga 14,27). Sự bình an đạt được với giá là cái chết của Người trên thập giá; đây là việc giao hòa nhân loại với Thiên Chúa trong máu Đức Giê-su (x. Rm 5,1.10; 2 Cr 5,18-19;…).

Quả thật, bình an đến niềm vui sẽ dâng trào, và sự bình an của Người là ân huệ phục sinh của Người. Người không ban cho các môn đệ bất cứ đảm bảo nào là các ông sẽ sống yên ổn suốt đời, các ông sẽ có một cuộc sống luôn luôn huy hoàng, không phải thiếu thốn, đau khổ hay lo lắng gì. Chính Người là Đấng Kitô chịu đóng đinh, đã không được gìn giữ khỏi đau khổ và thiếu thốn, khỏi bị từ khước và thù nghịch, khỏi những đau đớn và cái chết. Nhưng Đấng Chịu đóng đinh đây cũng chính là Đấng Phục Sinh. Đã có lúc Người bị điệu đi đến cái chết, run rẩy khiếp sợ, nay Người đang đứng trước mặt các ông như là Đấng Vẫn Sống, Đấng đã vượt thắng cái chết và nay không thể chết nữa. Như thế, Đức Giê-su cho các môn đệ thấy rằng họ không sợ rơi vào nguy cơ là bị hủy diệt hoàn toàn. Ngay cái chết cũng không thể làm hại chúng ta vĩnh viễn, phương chi các thiếu thốn khác làm gì có thể gây hại bao nhiêu cho đời sống chúng ta! Ân huệ phục sinh của Đức Giê-su không phải là sự bình an của một cuộc sống không bị xáo trộn, nhưng là sự bình an được sống trong tình trạng yên hàn, bảo đảm và che chở phát xuất từ quyền lực và tình yêu của Thiên Chúa. Nền tảng và bảo đảm cho lời chào và ân huệ ấy là chính Đấng Phục Sinh trong sự sống mới của Người, một sự sống đã thắng được cái chết.

Vì vậy, tôi và bạn là những người tin theo Đức Giê-su, tất nhiên chúng ta không hẳn lúc nào cũng cảm thấy bình an, hay không có sự xáo trộn, nhưng từ chính sự xáo trộn hoặc thiếu bình an trong cuộc sống, tôi và bạn biết sống bám víu vào Chúa như các tông đồ đã tin theo Chúa khi họ được mặc khải Người đã sống lại. Hơn thế, để đảm bảo cho cuộc sống của tôi và bạn chúng ta hãy làm những điều Giáo Hội dạy, cách riêng chúng ta hãy năng chạy đến với Chúa nơi bàn tiệc Thánh Thể. Nơi đó, chúng ta kín múc được sự bình an, để rồi nhờ ơn thánh của Ngài chúng ta được đầy tràn niềm vui, đầy tràn lòng mến và lòng tin mà bước đi trên con đường lữ hành còn nhiều chông gai và thử thách.

Sau cùng, nhiều người trong thời đại chúng ta vẫn coi Đức Giê-su Phục Sinh chỉ là chuyện phù phiếm, chỉ là một bóng ma, một thứ gì đó thay vì là một Đấng từ cõi chết sống lại, là một huyền thoại thay vì là một Con Người đang sống. Theo họ, Đức Giê-su cùng lắm chỉ là một nhân vật điển hình cho nhân loại, cống hiến cho mọi người một giáo lý và những gương sống đáng nể phục, nhưng bây giờ Người không còn sống nữa, Người chẳng “ngự bên hữu Chúa Cha” trên trời, cũng chẳng hiện diện trong hình bánh hình rượu đã truyền phép. Vì vậy, trách nhiệm của mỗi người Ki-tô hữu chúng ta là làm chứng bằng đời sống cụ thể và lời nói rằng Người vẫn là Đấng Phục Sinh thật sự trong thế giới hôm nay chứ không phải là đã chết như bao người lầm tưởng. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN