CHÚA NHẬT II PHỤC SINH B

0
1

Lời ChúaGa 20, 19-31

Chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an!”  Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.

Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tôma, cũng gọi là Ðiđymô, không ở với các ông khi Ðức Giêsu đến. các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tôma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”

Tám ngày sau, các môn đệ Ðức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an.” Rồi Người bảo Tôma: “Ðặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”  Ông Tôma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Ðức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”

Ðức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.

Suy niệm:

Niềm tin là động lực quan trọng giúp chúng ta thành công trong cuộc sống. Niềm tin là sức mạnh có thể khiến thế giới tan vỡ xuất hiện trong ánh sáng, là sức mạnh mang mưa về tưới mát cho những vùng đất đang mùa khô hạn.

“Ở làng quê nọ, trời đã hạn hán trong khoảng thời gian rất lâu. Các cánh đồng đều khô cháy, cỏ cây héo úa cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn. Nhiều gia đình đã rời khỏi làng, còn những gia đình khác chỉ còn biết chờ đợi trong tuyệt vọng. Cuối cùng ông trưởng làng quyết định tổ chức một buổi cầu nguyện tập thể trên ngọn đồi cao nhất vùng. Ông thuyết phục tất cả mọi người trong làng đến dự và mỗi người phải mang theo một vật để thể hiện lòng tin của mình.

Chiều thứ bảy, những người dân làng với vẻ mặt mệt mỏi tập trung trên ngọn đồi và đều không quên mang theo những đồ vật thể hiện lòng tin. Có người mang theo một cái móng ngựa may mắn, có người mang theo chiếc mũ bảo vật của gia đình… Mặc dù chẳng ai tin chúng có thể thay đổi điều gì nhưng họ cũng đã mang theo rất nhiều thứ quý giá. Tất cả những người tham dự bắt đầu cầu nguyện và giơ cao những vật tượng trưng cho niềm tin. Như thể có phép màu, mây đen kéo tới và trời đổ mưa – những giọt mưa đầu tiên sau bao tháng trời khô hạn. Mọi người đều hân hoan vui sướng và ngay lập tức nổ ra một cuộc tranh cãi xem đồ vật nào đã mang lại may mắn cho ngôi làng. Ai cũng cho rằng đồ vật của mình là linh thiêng nhất. Bỗng người ta nghe thấy tiếng một em bé gái reo lên:

– Con đã biết thế nào trời cũng đổ mưa mà. Mẹ thấy không, con mang theo chiếc ô này, bây giờ thì mẹ con mình về nhà mà không bị ướt!

Em bé giơ cao chiếc ô và cùng mẹ đi về nhà trong niềm hân hoan. Những người còn lại nhìn theo và hiểu rằng chính em bé mới là người có niềm tin lớn nhất. Niềm tin ấy đã mang mưa đến.”

Vâng, tôi xin mượn câu chuyện trên để dẫn vào bài Tin Mừng. Ngày nay, con người sống trong một thời đại phát triển không ngừng, ai cũng muốn chứng kiến tận mắt bắt tận tay, chứ không như những sản phẩm được quảng cáo, hay rao bán trên mạng. Con người chẳng còn tin vào những lý thuyết suông, hay những định nghĩa mơ hồ. Như Tô-ma, ông không tin khi các môn đệ khác nói cho ông biết là Đức Ki-tô đã phục sinh. Tuy nhiên, con người của Tô-ma hay ngay cả chúng ta hôm nay cũng thế, được voi đòi tiên, hay nói cách của những người trẻ thời nay “Được voi đòi hai bà trưng”, tuổi trẻ là thế, họ muốn được sờ, được nhìn thấy mới tin.

Quả thật, việc Đức Ki-tô sống lại và hiện ra với các môn đệ đó là điều ai cũng mong muốn, nhưng không phải lúc nào Đức Ki-tô cũng hiện ra. Bởi lẽ, Thiên Chúa có thể dùng nhiều cách thức khác nhau thông qua các thụ tạo mà Thiên Chúa dựng nên để chúng ta tin. Thật vậy, chúng ta muốn người khác tin lời mình nói trong một thế giới truyền giáo như ngày hôm nay, chắc chắn chúng ta không chỉ dùng những lý thuyết suông, hay những lời hão huyền. Thay vào đó lời nói phải đi đôi với những hành động cụ thể, phải đi vào thực tế một chút. Hơn nữa, ở đời chúng ta thường nói: “Có thực mới vực được đạo”. Đúng, nếu chúng ta chỉ nói mà không làm ắt hẳn sẽ khó thuyết phục so với nói mà làm. Cùng với đó, khi chúng ta nói về đạo cho người khác, chính chúng ta phải là những người gương mẫu, chăm chỉ đến với Chúa rồi mới nói Chúa cho người khác được.

Ngoài ra, không chỉ như Tô-ma thọc vào cạnh sường Đức Ki-tô và thấy các lỗ đinh của Chúa là mãn nguyện, nhưng chúng ta là người Ki-tô hữu muốn làm chứng cho Đức Ki-tô, chúng ta phải thể hiện nếp sống văn minh của chính chúng ta nơi khu phố mình đang sống (ăn nói lịch sự, làm gương sáng, không nói tục, chửi thề, không xả rác bừa bãi, nhậu nhoẹt…). Hơn thế, chúng ta hãy thể hiện lòng thương xót đối với tha nhân, chia sẻ với nhau khi vui cũng như lúc buồn, thông cảm cho nhau lúc phiền muộn khó khăn, nhường nhịn nhau bát cơm, bát cháo.

Vì vậy, người có đạo nếu chúng ta cũng giành nhau quyền cao chức trọng, ghế nọ, ghế kia, muốn đánh bóng mình qua các thương hiệu làm chức này hay vai nọ trong giáo xứ. Hoặc chúng ta muốn được người khác tôn vinh, được người kia o bế, thậm chí một số “Con sâu làm rầu nồi canh” qua cách sống không công bằng, gian tham. Vậy thử hỏi xem làm chứng cho Đức Ki-tô như thế ai dám tin, dám theo?

Mặt khác, nghe lời “Phúc cho những người không thấy mà tin”, chúng ta cảm thấy phấn khởi vì chúng ta đâu có được thấy Đức Ki-tô bằng xương bằng thịt! Nhưng tại sao lại “có phúc”? Có lẽ chúng ta nghĩ rằng bởi vì tin dù không thấy thì khó hơn, nên có công trạng hơn. Thật ra, “có phúc” là vì niềm tin này trung thực hơn, tinh trong hơn. Người nào thấy thì đã có sự chắc chắn, có chứng cớ không thể chối cãi về một sự kiện, nhưng như thế thì không phải là đức tin. Còn chúng ta đang sống trong một thế giới đầy những bất cập len lỏi mọi ngõ ngách, kể cả trong đời tu, nhưng chúng ta thể hiện một niềm tin vững chắc đó mới là điều đáng nể.

Qua Lời Chúa ngày hôm nay như là kim chỉ nam hướng dẫn chúng ta và an ủi chúng ta trên con đường theo Chúa. Vì tin và theo Chúa ở đời này thấy trước mắt là thua thiệt so với những người không tin, vì chúng ta phải sống công bằng và chính trực. Cho nên, dẫu biết rằng trước mắt chúng ta là khó khăn đấy, là thua thiệt đấy nhưng niềm xác tín và tin tưởng để làm chứng cho Chúa sẽ được hậu đãi mai sau là phần thưởng không bao giờ hư nát.

Lạy Chúa, dù có phải mất việc, dù có bị ngược đãi cách vô cớ, nhưng con tin rằng còn có Chúa ở bên. Xin cho con luôn đặt niềm tin nơi Chúa trong cuộc sống của con. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN