CHÚA NHẬT 29TN/C

0
34

Lời Chúa: Lc 18, 1-8

Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: ‘Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi’. Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng ông ta nghĩ bụng: ‘Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta bênh vực mụ cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nữa chăng?’” Rồi Chúa nói: “Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không bênh vực những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người, dù Người có trì hoãn? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng bênh vực họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”

SUY NIỆM

Có một bác nông phu ra tỉnh, chẳng may bị đụng xe, và trở nên mù loà. Các bác sĩ chuyên khoa về mắt cho biết: Không thể nào chữa lành được nữa. Lúc đó, bác vừa tròn năm mươi tuổi và là cha của một gia đình gồm bà vợ và bảy đứa con. Dầu vậy bác không mất lòng cậy trông vào Chúa, trái lại bác luôn tin tưởng vào tình thương và quyền năng của Chúa, đồng thời kiên tâm cầu nguyện… Trong suốt ba năm liền, mỗi ngày bác đều tham dự thánh lễ và rước lễ. Ngày kia, sau khi rước lễ, bác cảm thấy vui mừng trong lòng và khi đứng dậy ra về, thì bỗng bác được khỏi, cặp mắt nhìn rõ mọi vật như trước. Nước mắt trào dâng, bác chạy lại bàn thờ quỳ gối tạ ơn Chúa.

Hình ảnh bác nông phu trong câu chuyện trên dẫn tôi liên tưởng đến Lời Chúa ngày hôm nay qua dụ ngôn “Bà góa đến xin ông quan tóa cứu xét về những việc người khác hại đến bà”. Có lẽ đây là một quan tòa chẳng ra gì, nhưng vì bà kiên trì đến xin ông nhiều lần như vậy mà ông quan tòa cảm thấy mình bị quấy rầy quá nhiều, nên ông đã phải xét xử. Còn Thiên Chúa thì sao? Tất nhiên có nhiều người nghĩ về Thiên Chúa cũng như thế, khi họ thấy những bất công trên đời xảy ra và Ngài không can thiệp vào những lời họ kêu xin. Tuy nhiên nói đi thì phải nói lại, con người chúng ta đôi khi chỉ xin những gì chúng ta muốn, và việc chúng ta chỉ cầu nguyện một cách hời hợt, nhất thời trong lúc chúng ta cần điều đó. Nhưng nếu chúng ta kiên tâm cầu nguyện với Ngài chúng ta sẽ khám phá ra được rằng đâu phải tất cả mọi chuyện đều phi lí như chúng ta tưởng. Bởi vì Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót và thấu suốt tất cả những gì chúng ta kêu xin Người, để rồi Người sẽ ban cho chúng ta những điều Ngài biết đó là điều tốt cho chúng ta.

 

Thứ nữa, tại sao cầu nguyện lại quan trọng? Nó làm được điều gì? Thật vậy, cầu nguyện làm cho chúng ta hy vọng và những ý định của chúng ta trở nên trong sáng. Nó giúp chúng ta phân biệt giữa điều quan trọng và tầm thường. Nó giúp chúng ta khám phá những khát vọng chân thật của chúng ta, những ray rứt mà chúng ta không biết, những ước mơ mà chúng ta quên lãng. Hơn nữa, cầu nguyện là một hành động thanh luyện bản thân.

Và một lần kia, có một người thợ giày rất coi trọng việc cầu nguyện mỗi ngày. Khách hàng của ông ta đều là dân nghèo, và họ chỉ có mỗi một đôi giày. Người thợ giày phải nhận các đôi giày cần sửa vào chiều tối, sửa chữa chúng suốt đêm và sáng sớm giao hàng để các chủ nhân của chúng sẵn sàng sử dụng chúng lúc đi làm. Điều này làm phát sinh một vấn đề: Ông sẽ đọc kinh sáng vào lúc nào? Có nên cầu nguyện thật nhanh vào sáng sớm và sau đó trở lại với công việc? Hoặc cứ để giờ cầu nguyện đã định trôi đi và mỗi lần như thế, ông ngừng tay búa đóng giày và thở dài: “Khốn cho tôi, tôi chưa cầu nguyện được”. Cho nên khi không cầu nguyện người thợ giày cảm thấy bất an, làm việc kém hiệu quả, áy náy lương tâm.

Phần bạn và tôi, việc cầu nguyện có giúp chúng ta làm việc một cách tích cực hơn, có trách nhiệm hơn đối với công việc mình làm không? Và Chúa Giê-su thường hay nhấn mạnh trách nhiệm cầu nguyện của chúng ta đối với thế giới, nhưng người cũng mời gọi chúng ta hãy cầu nguyện đêm ngày. Vì khi chúng ta cầu nguyện là lúc chúng ta biết yêu mến, chấp nhận sự khác biệt của người khác.

Ngoài ra, cầu nguyện dạy chúng ta phải khao khát điều gì. Nó giúp vun đắp trong chúng ta những lý tưởng mà chúng ta phải trân trọng. Sự trong sạch của miệng lưỡi hiện ra như một ý tưởng trong trí óc chúng ta, nhưng ý tưởng trở thành một sự quan tâm, một điều gì đó phải được theo đuổi, một mục tiêu phải được đạt đến, khi ấy chúng ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin giữ miệng lưỡi con không nói điều xấu và môi con không nói lời xảo trá”.

Sau cùng, cầu nguyện không thay thế cho hành động. Đúng hơn, cầu nguyện giống như một luồng ánh sáng từ chiếc đèn ở phía trước chúng ta chiếu vào đêm tối. Nó giúp chúng ta tiến lên phía trước, nó khuyến khích chúng ta hành động một cách nhiệt tình, để rồi chúng ta đi đúng hướng và đạt được mục đích mà chúng ta đang theo đuổi. Qua đó, Lời Chúa ngày hôm nay như là lời nhắc nhở chúng ta hãy kiên tâm cầu nguyện, ngõ hầu dẫn đưa chúng ta đến với chân lý, đến với sự thật là Thiên Chúa hằng sống muôn đời. Amen.

0 BÌNH LUẬN