CHÚA NHẬT 18TN B

0
51

Lời Chúa: Ga 6,24-35

Khi dân chúng thấy Ðức Giêsu cũng như các môn đệ đều không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Caphácnaum tìm kiếm Người. Khi đã gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” Ðức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Ðấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận”.

Họ liền hỏi Người: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” Ðức Giêsu trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Ðấng Người đã sai đến”. Họ lại hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh từ trời”. Ðức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian”.

Họ liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy”. Ðức Giêsu bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

Suy niệm:

Khi nhân loại đang chìm trong màn đêm u tối của đại dịch covid-19 cả về thể lý lẫn tình thần, có không ít người phải lao đao nhọc nhằn vất vả để tìm cho được miếng cơm manh áo sống qua ngày. Và để có được miếng cơm manh áo, họ phải cậy nhờ vào những người thân hay những nhà hảo tâm. Không những thế, có một số cá nhân phải ngửa tay đi xin từng bó rau, từng chén gạo để có cái nuôi thân. Trang Tin Mừng hôm nay nói đến Đức Giê-su, vì yêu thương con người không có của ăn, nên Ngài đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng, và khi họ được một bữa ăn no nê họ muốn tôn Ngài lên làm vua.

Vâng, chính Đức Giê-su đã dẫn đưa con người từ một bữa ăn vật chất, để rồi Ngài dẫn họ vào một cuộc gặp gỡ thân tình đầy yêu thương. Không dừng lại ở đó Đức Giê-su còn dẫn đưa con người đi xa hơn bằng cuộc gặp gỡ với một giá trị thiêng liêng mà mỗi người cần hướng đến đó là một cuộc sống vĩnh cửu. Trong cuộc sống của chúng ta cũng thế, việc chia sẻ của ăn vật chất không chỉ đem lại cho chúng ta sức khỏe để chống chọi đại dịch, nhưng nó còn là cái mà mỗi cá nhân chúng ta hướng đến là nâng cao tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái. Không những thế, việc chúng ta giúp đỡ lẫn nhau là để cho con người nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa đang thể hiện qua chính cuộc sống hằng ngày nơi trần gian.

Mặt khác, việc ăn uống là một nhu cầu cần thiết mà con người ai cũng khát khao đạt được; mỗi cá nhân đều phải vất vả làm lụng để kiếm từng miếng cơm manh áo. Mặc dầu vậy, của ăn ở thế gian này không phải là tất cả; nó chỉ thỏa mãn cơn đói khát về phần thể lý, và nó chưa phải là của ăn nuôi sống chúng ta muôn đời. Trái lại, để chúng ta có được cuộc sống vĩnh cửu, có của ăn nuôi dưỡng chúng ta muôn đời, chính Đức Giê-su Ki-tô đã thiết lập Bí tích Thánh Thể là trung tâm điểm để mời gọi mọi người hãy đến cùng ăn một bánh và cùng uống một chén. Một khi chúng ta đã cùng ăn, cùng uống Mình và Máu Đức Kitô, chúng ta lại được cùng nhau hòa quyện trong tình yêu của Ngài. Tình yêu nối kết muôn người với nhau, như Đức Ki-tô đã được sống trong tình yêu của Chúa Cha. Thánh Thể là việc tự hiến mình trong đức ái của Đức Giê-su cho Chúa Cha và cho mọi người chúng ta. Do đó, chúng ta cũng học theo gương Ngài mà trao cho nhau những hành động và cử chỉ yêu thương; điều này đòi hỏi một đức ái vững bền. Anh chị em có thể làm phúc, giúp đỡ người nghèo khó, người cô thế cô thân trong cơm khốn cùng của đại dịch với một tinh thần yêu thương, chắc hẳn anh chị em sẽ gặp được chính Đức Ki-tô nơi họ. Hình ảnh Đức Ki-tô nơi anh chị em đồng loại cũng chính là Đức Ki-tô trong Thánh Thể, mà anh chị em rước lấy mỗi ngày – ai làm cho một trong những người bé nhỏ nhất của Ta đây, là anh em đã làm cho chính Ta vậy.

Như thế, chúng ta có thể là một người nghèo vật chất, nhưng xin cho chúng ta đừng nghèo về tinh thần, nghèo tình cảm, nghèo lòng nhân đạo, nhất là nghèo tình yêu. Mọi điều Đức Ki-tô Giê-su ban tặng cho chúng ta được gói trọn trong hai chữ tình yêu: Này là mình Thầy hiến tế vì anh em. Tình yêu Đức Ki-tô làm cho chúng ta nên một, tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đồng thời chính nhờ tình yêu ấy mà chúng ta cùng dẫn dắt nhau về quê trời nơi đó chúng ta sẽ hưởng trọn niềm vui không bao giờ hư mất. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

0 BÌNH LUẬN