CHÚA NHẬT 17TN B

0
19

Lời Chúa: Ga 6, 1-15

Hôm ấy, Ðức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê, cũng gọi là Biển Hồ Tibêria. Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người làm cho những kẻ đau ốm. Ðức Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do Thái.

Ngước mắt lên, Ðức Giêsu nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Philípphê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. Ông Philípphê đáp: “Thưa có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút”. Một trong các môn đệ, là ông Anrê, anh ông Simon Phêrô, thưa với Người: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu!”

Ðức Giêsu nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi”. Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Vậy, Ðức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý.

Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi”. Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng.

Dân chúng thấy dấu lạ Ðức Giêsu làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Ðấng phải đến thế gian!” Nhưng Ðức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

Suy niệm:

Một nông dân chở lúa mì đến kho lúa ở thành phố kế cận. Anh dừng xe lại một quán ăn và đến ngồi gần một nhóm bạn trẻ đang quậy phá, la ó người đầu bếp, chất vấn cô bồi bàn. Khi bữa ăn dọn ra trước mặt, người nông dân cúi đầu dâng lời cầu nguyện.

Một kẻ ngạo nghễ trong bọn nghĩ rằng y sẽ chọc quê bác nông dân, nên y la lớn để mọi người nghe được: Ê, Bố! Ở quê bố ai cũng làm vậy sao?”.

Bác nông dân bình tĩnh quay về phía gã thanh niên và lớn tiếng đáp lại: “Không, con ơi, những con heo không biết làm như vậy!”.

Nếu nhìn vào câu chuyện trên đây có không ít những người sẽ đụng chạm lòng tự ái. Bởi lẽ bác nông dân nói quá mạnh về vấn đề cám ơn. Cám ơn ở đây không phải là chỉ cám ơn người đã đưa cơm cho bác, nhưng bác cám ơn Đấng đã dựng nên bác. Vâng, chính trong Lời Chúa ngày hôm nay Đức Giê-su cho chúng ta một tấm gương hoàn hảo trong câu chuyện hôm nay về việc Chúa nuôi năm ngàn người ăn no với 5 tấm bánh và 2 con cá. “Đức Giê-su cầm lấy bánh và sau khi đã tạ ơn. Người phân chia cho họ”… Chúa chúng ta cũng cảm tạ trong bữa ăn tối sau cùng. Như chúng ta nhắc lại trong lời Truyền phép mỗi Thánh Lễ. Quả thật, là con người ai cũng muốn mình được cám ơn khi cho, tặng hay giúp đỡ người khác, nhưng sống trong một xã hội văn minh về mọi mặt dường như từ cám ơn dần cảm thấy xa lạ với mọi người. Cụ thể hơn, các em học sinh hôm nay không được dạy dỗ về lời cám ơn, thay vào đó là những lời nói thiếu văn minh lịch sự.

Mặt khác, Lời Chúa ngày hôm nay muốn nhắn gửi cho mỗi cá nhân rằng việc cám ơn hay tạ ơn Chúa chẳng đem lại cho Ngài ích lợi gì, nhưng chúng ta cám ơn Ngài ắt sẽ thấy rõ lòng thương xót của Ngài dành cho chúng ta. Cũng thế, chúng ta phải biết ơn Chúa vì của ăn thiêng liêng là chính thịt máu Ngài nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Hơn nữa, việc biết ơn Chúa tại bàn ăn hằng ngày có thể là một bước đầu: Tôi có đủ đồ ăn và có dư nữa trong khi hàng triệu người trên thế giới đang sống trong cảnh màn trời chiếu đất, hay ngay tại các khu vực miền Trung đang phải chịu những trận lũ cuốn trôi nhà cửa, trâu bò, heo gà, lúa gạo… mà chẳng có gì ăn, thậm chí có những người đói lả không có ngụm nước để uống. Tôi thật may mắn, họ thật bất hạnh. Tôi muốn hỏi câu hỏi Đức Giêsu hỏi trong bài Tin Mừng hôm nay: “Chúng ta phải mua bánh cho họ ăn làm sao?”. Chúng ta sẽ ý thức rằng mỗi cá nhân, mỗi nhà phải mua bánh chia sẻ, phải tránh hoang phí. Chúng ta phải khuyến khích, nâng đỡ những tổ chức trợ cấp người nghèo đói như Thánh bộ truyền bá đức tin, cơ quan viện trợ Công giáo hải ngoại. Chúng ta sẽ xin chính phủ nuôi người đói khát bằng mọi giá.

Ngoài ra, Đức Giê-su muốn dạy ta, đó là hãy biết tiết kiệm. Đói khát và thừa mứa. Thiếu thốn và phung phí. Đó là hai trạng thái trái ngược hiện nay trên thế giới. Khi dư giả người ta dễ phung phí. Những người vừa trải qua cơn đói, nay đã vứt bừa bãi những mẩu bánh dư thừa. Đức Giêsu sai các môn đệ đi thu lượm những mẩu bánh thừa. Chúa dậy cho mọi người hãy biết tiết kiệm. Tiết kiệm là trân trọng những của cải Chúa ban. Tiết kiệm là ý thức của cải là của mọi người. Nếu tôi phí phạm, anh em tôi sẽ thiếu thốn. Tiết kiệm để chia sẻ. Tiết kiệm vì công bình. Tiết kiệm vì lợi ích của toàn thể nhân loại. Thế giới còn những người đói nghèo không phải là vì thiếu tài nguyên, nhưng vì phân phối chưa đồng đều, vì những người giầu có tiêu xài phí phạm.

Qua đó chúng ta hãy nhìn nhận rằng của cải tôi và bạn nuôi sống cơ thể, cũng như nuôi sống thiêng liêng chính là nhờ vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, cho nên tôi và bạn hãy cám ơn và tạ ơn Ngài trong mọi hoàn cảnh, cùng với đó hãy sống tiết kiệm của cải. Ngõ hầu, việc chúng ta tạ ơn Ngài dẫn chúng ta tiến gần hơn đến đời sống vĩnh cửu mai sau mà Thiên Chúa hứa ban cho những ai thi hành ý Thiên Chúa. Amen.

0 BÌNH LUẬN