CHÚA NHẬT 14 TN B

0
18

Lời Chúa: Mc 6, 1-6

Hồi ấy, Đức Giêsu trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. Đến ngày sabat, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? Ông ta không phải là bác thợ, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Giôsê, Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao?” Và họ vấp ngã vì Người. Đức Giêsu bảo họ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin. Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

Suy niệm:

Thành kiến là ý kiến có sẵn từ lâu trong đầu óc, không thay đổi được. Ví dụ: con nhà nghèo kém thông minh hơn con nhà giàu. Thành kiến có thể là của cá nhân hay của tập thể. Nếu là của tập thể thì thành kiến tích tụ từ lâu đời qua nhiều thế hệ và hầu như không thể thay đổi được. Và trong bài Tin Mừng hôm nay khi mà Đức Giê-su  cũng tại quê hương, vì biết rõ “tông tích” của nhau, người ta dễ có những thành kiến hoặc định kiến về nhau và đó như là một dấu ấn khắc sâu trong trí họ “Ngôn sứ cũng bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình”.

Trước hết, khi nói đến thành kiến nó là một chứng bệnh di truyền kinh niên bất trị của con người, không ai thoát khỏi. Chúng ta hằng to tiếng lên án cái lối sống phô trương bên ngoài; nhưng trên thực tế, chúng ta lại vẫn căn cứ vào những cái bên ngoài mà đánh giá thiên hạ. Cùng một câu văn, một lời nói, một việc làm, mà do người này thì có giá trị, do người kia thì vô duyên, do người này thì hay đáo để, do người kia thì dở vô cùng. Đúng vậy! Cái gì của mình cũng đẹp cũng hay. Con cái mình đều giỏi giang, không ai sánh kịp, nhưng có khi nó là trái ngược! Vì hầu như mọi nhà đều có một thùng rác, nhưng khéo che đậy thì không có mùi xú uế hôi hám bay ra.

Thứ đến, Đức Giê-su trở về quê hương của mình có các môn đệ đi cùng, nhưng mọi người coi Ngài không ra gì. Họ cho rằng Ngài chỉ là con của bác thợ mộc Giuse và con bà Maria mà thôi. Tin Mừng Mác-cô đã đặt trình thuật Đức Giê-su bị rẻ rúng tại quê hương mình (Mc 6,1-6) sau trình thuật Đức Giê-su chữa lành người đàn bà bị băng huyết và cho con gái ông Giaia sống lại (Mc 5,21-43). Họ ngạc nhiên thì thầm với nhau: Bởi đâu ông ta được như thế ? Sao ông ta được khôn ngoan như vậy? Ông ta làm được nhiều phép lạ như thế nghĩa là gì?” Họ chẳng biết sự khôn ngoan và quyền phép của Đức Giê-su bởi đâu? Có lẽ họ cho người bị mất trí. Còn tôi, tôi thiết nghĩ nếu chúng ta rơi vào tình cảnh như Đức Giê-su cũng không ít người bĩu môi cho rằng: anh hay chị ấy cũng chỉ là những đứa học chung với chúng ta vậy giờ có là thầy hay soeur thì có gì là đáng nể đâu. Và nhiều khi chúng ta còn chê bai nhau trước đây nó học cũng dốt và cũng quậy phá thế thôi… Và thành kiến là những nếp suy nghĩ, quan điểm, niềm tin chủ quan sẵn có, thường là tiêu cực đối với một người, một nhóm người dựa trên lối sống, nghề nghiệp, quan điểm chính trị, màu da, sắc tộc, quốc tịch, tôn giáo, giới tính.

Vì thế, chính những thái độ nhìn phiến diện, cục bộ của những người Do Thái thời xưa hay của chính chúng ta hôm nay không thoát ra khỏi cái nhìn thực tại, để rồi chúng ta dễ đóng khung người khác trong sự khinh miệt. Đồng thời người bị đóng khung sống trong sự cô đơn, buồn chán, đôi khi là sự thất vọng tột cùng dễ dẫn đến bất mãn, thậm chí là cái chết. Qua đó, cuộc sống thì không ai giống ai, mỗi người có một cách sống và hoạt động khác nhau. Cho nên Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô kêu gọi mọi thành phần trong Hội Thánh “Không bao giờ đóng kín nơi chính mình, không bao giờ lui về nơi an toàn của mình, không bao giờ chọn thái độ cố chấp hay tự vệ. Nó hiểu rằng nó phải gia tăng sự hiểu biết Tin Mừng và nhận ra các đường lối của Thần Khí, vì vậy nó luôn luôn làm bất cứ điều tốt lành nào có thể, dù trên đường đi, chân nó có thể bị lấm bùn” (Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, số 45).

Sau cùng, xin giúp chúng con “gắn lại bảng giá cho đúng với giá trị thật của mỗi món hàng”, biết thẩm định giá trị con người dựa vào phẩm chất của họ, chứ không phải dựa vào những thứ “bao bì”, vỏ bọc bên ngoài. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

CHIA SẺ
Bài viết trướcCHÚA NHẬT 12TN B
Bài kếCHÚA NHẬT 15TN B

0 BÌNH LUẬN