CHÚA NHẬT 12TN B

0
13

Lời Chúa: Mc 4,35-41

Chiều hôm ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!” Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Ðức Giêsu đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” Các ông hoảng sợ và nói với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”

Suy nim:

Nick Vujicic sinh ra với khiếm khuyết cả tay lẫn chân, người đàn ông với tinh thần và nghị lực kiên cường này không hề tỏ ra tuyệt vọng hay buồn bã. Không chỉ vậy, anh đã trở thành một minh chứng, một biểu tượng cho tinh thần vượt lên chính mình: dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, bạn vẫn sẽ luôn tìm được chính mình và trở thành một con người hạnh phúc. Nick chơi golf, lướt ván, đi du lịch vòng quanh thế giới. Anh là nguồn động lực cho nhiều người và có một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Hình ảnh Nick Vujicic như là một lời chứng về niềm tin mạnh mẽ vào một Đấng siêu nhiên mà chính trang Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta thấy khi mà các môn đệ phải chèo chống với phong ba bão táp trong đêm tối và họ hoảng sợ la lên “Thầy ơi chúng con chết đến nơi rồi” nhưng Đức Giê-su nói với họ “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?”

Vâng, cuộc đời theo Đức Giê-su của các Tông Đồ không hẳn lúc nào cũng êm xuôi, suôn sẻ, nhưng phong ba giông tố luôn rình rập và hãm hại. Điều ấy thấy rõ nơi Phê-rô và các môn đệ đi theo Đức Giê-su họ gặp những khó khăn, thử thách, làm cho niềm tin của họ chao đảo, lung lay. Hay ngay cả khi theo Đức Giê-su Phê-rô chỉ vì một đứa tớ gái  hỏi han làm ông xao động và chối Chúa, nhưng ông cũng đã kịp thời nhận ra Đức Giê-su là Đấng cứu độ để rồi ông sống chết với Thày mình. Cuộc đời tôi và bạn cũng thế, không ít lần chúng ta chao đảo trước những thử thách của danh vọng, hoặc có khi niềm tin của chúng ta cũng bị thử thách bởi bao nhiêu là thất bại, hay những cám dỗ tinh vi trong cuộc sống. Tuy nhiên tôi thiết nghĩ chỉ có sức mạnh của niềm tin vào Đấng mà chúng ta tôn thờ mới giúp tôi và bạn vượt qua những thử thách thật sự.

Thứ đến, các nhà thần học gia viết, “biển” là nơi có các sức mạnh tà thần cư ngụ và hoạt động (x. G 7,12; Is 27,1; 51,9t; Đn 7…). Nói rằng “đang ở trên mặt biển” có nghĩa là đang ở trong tình trạng bị các sức mạnh của bóng tối đe dọa. Vậy “biển” ở đây là một trở ngại ngăn cách các môn đệ với Đức Gê-su. Và vì kém tin, các ông còn tưởng Đức Giê-su là ma và sợ hãi. Để rồi một lần nữa Đức Giê-su quở trách những môn đệ đẹp ý Người nhất (6,30; 8,26; 16,8; 17,20), như thể để thuyết phục tôi và bạn, những người đang bước theo Chúa, rằng đức tin của chúng ta còn kém cỏi lắm. Đó cũng là bài học cho tôi và bạn, chúng ta sợ là do mình không tin, do mình còn quá nhiều nghi ngờ trong cuộc sống. Vì thế, một đức tin vững mạnh, bền vững có nền tảng chắc chắn thì chế ngự được nỗi sợ hãi và các nguy hại do những gì là mê tín dị đoan.

Một điều khác nữa, cuộc đời của chúng ta, đôi khi tôi và bạn đi tìm tiền, ham danh, đi tìm những thú vui mau qua, hơn là chúng ta đi tìm Chúa, để rồi chúng ta quên nhìn lên Chúa, thậm chí đánh mất Chúa, đánh mất luôn cả niềm tin. Cho nên phong ba, bão táp ập đến bất ngờ, làm cho tôi và bạn mất đi nghị lực sống, bị những thú vui xen lẫn đánh gục chúng ta ngã quỵ lúc nào không hay. Mặc dầu vậy, dù chúng ta có xa cách Chúa, có phản bội Chúa đi nữa, nhưng Ngài vẫn luôn yêu thương che chở tôi và bạn. Vì vậy tôi và bạn cũng để cho Chúa nắm lấy tay và điều khiển cuộc đời mình dù có những khi Chúa ẩn mặt, để cho tôi và bạn biết phó thác hoàn toàn trong bàn tay từ ái của Ngài.

Như vậy, dưới ánh sáng của Tin Mừng, tôi cũng như bạn luôn biết nhận ra thân phận con người mỏng dòn yếu đuối của chính mình, để chúng ta không kiêu căng tự mãn cho mình là hay, là giỏi, nhưng luôn biết cậy dựa vào quyền năng của Chúa như Phê-rô đã tuyên xưng “Chính Thầy là Con Thiên Chúa”, để rồi Ngài luôn che chở, bao bọc và yêu thương chúng ta trong mọi hoàn cảnh sống của cuộc đời. Amen.

GIÊRÔNIMÔ PHẠM VĂN TIỀN

CHIA SẺ
Bài viết trướcCHÚA NHẬT XI TN B
Bài kếCHÚA NHẬT 14 TN B

0 BÌNH LUẬN