Cho Đi Cách Quảng Đại

0
20

Cho Đi Cách Quảng Đại

Có câu chuyện kể rằng: Một đoàn khách du lịch đến thám hiểm tại cánh rừng vẫn còn hoang sơ, tai nạn bất ngờ xảy ra, hậu quả là cả đoàn gồm 6 người cùng bị mắc kẹt trong một cái hang rất tối và lạnh. Càng về đêm, trời càng lạnh, mỗi người chỉ còn que củi nhỏ trong khi đống lửa ở giữa đang tàn dần.

Thấy vậy, nguời phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào đống lửa, nhưng đột nhiên bà rụt tay lại vì bà vừa nhìn thấy khuôn mặt một người da đen khiến bà giữ que củi lại cho riêng mình. Người thứ hai nhìn lướt các gương mặt quanh đống lửa thấy một người trong số đó không thường xuyên đi dự lễ, ông cũng rút lại thanh củi của mình.

Người thứ 3 ngồi vẻ mặt đắn đo suy nghĩ, ông chăm chú suy nghĩ, ông chăm chú nhìn người đối diện và nghĩ thầm: “Thanh củi này phải khó nhọc lắm mới kiếm được, sao mình lại phải hi sinh nó để sưởi ấm cho mấy người xa lạ lười biếng kia?” Ánh lửa bùng lên một lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen với nét mặt lộ rõ những tính toán ích kỷ, anh ta cũng tự nhủ: “Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi này sưởi ấm những gã da trắng kiêu kỳ kia”. Và thế, đêm xuống dần, sáu con người vẫn giữ thái độ ích kỷ, mỗi người đều nắm chặt khúc củi của mình. Ở giữa họ, đống lửa chỉ còn cục than nhỏ sắp tàn. Sáng hôm sau khi những người cứu hộ tới nơi, cả sáu du khách trên đã chết cóng.

Bạn thân mến,

Cả đoàn du khách không chết vì cái lạnh của thời tiết mà chết vì sự buốt giá trong tâm hồn, chết vì sự ích kỷ đã hằn sâu trong mỗi người. Quả thật, “Nếu mỗi ngày chúng ta không thắp sáng ngọn lửa yêu thương thì sẽ có bao nhiêu con người sẽ chết trong giá lạnh” (F. Mauriac). Nếu mỗi người biết mở lòng ra, góp một chút hy sinh thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp biết bao. Nếu mỗi người biết góp bàn tay, chúng ta sẽ kết nối một vòng tay lớn, vòng tay của tình huynh đệ, vòng tay của sự hiệp nhất. Hơn bao giờ hết, cuộc sống ngày hôm nay rất cần những con người biết “góp một que củi nhỏ” để sưởi ấm nhân gian, để thắp lên niềm tin cho thế giới nhận biết Thiên Chúa.

Câu chuyện trên là một lời lý giải đầy ý nghĩa cho thấy sự quảng đại hy sinh giúp đỡ người khác là một hành động cần thiết. Mỗi người chúng ta đều được sinh ra và lớn lên nhờ tình thương của Thiên Chúa. Nói cách khác Thiên Chúa luôn thi ân giáng phúc cho chúng ta qua ân huệ thiêng liêng, bổn phận của chúng ta phải biết chia sẻ với người khác. Khi quảng địa cho đi chúng ta càng được lớn lên trong tình yêu, càng được phong phú dồi dào ân sủng. Nếu ích kỷ chỉ lo cho riêng mình, chúng ta càng nghèo nàn thiếu thốn. Ai quảng đại cho đi sẽ được Thiên Chúa cho lại, Người sẽ cho chúng ta những đấu đủ lượng đã dằn đã lắc mà đổ vào vạt áo chúng ta.

Mẹ Têrêsa Calcutta là mẹ của những người nghèo lang thang và bị bỏ rơi trong xã hội. Mẹ đã chăm sóc những người nghèo như chăm sóc chính Chúa Giêsu Mẹ đã chia sẻ một cách chân thành rằng: “Mỗi lần các bạn thực hiện một việc hy sinh, mỗi lần bạn nghĩ đến anh chị em nghèo khó bên cạnh, mỗi lần các bạn từ bỏ một điều mình ưa thích để nhường lại cho anh chị em nghèo khó, Chúa Giêsu đang đói khát được ăn uống, cho Chúa trần trụi có áo mặc, cho Chúa không có nhà ở được trú ngụ”.

Phục vụ và chia sẻ cho tha nhân từ lúc cho cho chúng ta làm vinh danh Thiên Chúa, vì tha nhân là hình ảnh của Thiên Chúa. Vì thế chúng ta luôn mời gọi cho đi cách quảng đại, phục vụ một cách vui tươi và dâng hiến trái tim của mình. Như Chúa Giêsu đã đón tiếp và yêu thương tất cả mọi người nhất là những người nghèo khó, tội lỗi, ước gì tinh thần phục vụ và yêu thương của Chúa Giêsu thấm đẫm đời sống chúng ta. Để chúng ta biết quảng đại cho đi và cho đi luôn mãi.

Lạy Chúa, như ngọn nến nhỏ được thắp lên xua tan bóng tối, xin cho chúng con được tan chảy và tiêu hao cho mọi người. Như một que củi nhỏ đốt lên để xua đi cái lạnh, xin cho chúng con nên như mẩu than hồng được gửi đến sưởi ấm nhân gian vì chính Chúa đã đến trong thế gian không phải để được người ta phục vụ nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống vì hạnh phúc của loài người chúng con. Amen.

0 BÌNH LUẬN