BẠN ĐƯỜNG

0
54

BẠN ĐƯỜNG

Trên đường Emmau,

Hai người buồn tẻ,

Mắt mờ châu lệ,

Than thở bên nhau.

 

Chuyện buồn làm sao?

Họ như thương tiếc,

Thương người đã chết,

Giờ ở nơi nao?

Một lữ khách rảo chân,

Tiến lên hỏi chuyện buồn,

Về Giê-su tử nạn,

Chết đã ba ngày tròn.

 

Người giải thích Thánh Kinh.

Những lời vạn ứng linh,

Hai người nghe nao nức,

Lòng tìm lại niềm tin.

 

Đường xa thôi mỏi gối,

Khi cõi lòng reo vui,

Có Chúa đi bên rồi,

Mặc trời chiều ngả tối.

 

Ôi Giê-su Thánh Thể yêu đương,

Như khách Emmau tiến bước đường,

Con ước đường đời luôn có Chúa,

Chúa con, con Chúa, chẳng cô đơn.

 

 

Con đến tìm Người chốn thánh cung,

Hân hoan bao xiết cảnh tương phùng,

Con đưa ánh mắt nhìn nhan thánh,

Chúa đoái nhìn con phận khốn cùng.

 

Con bước đi theo ánh sáng ngời,

Ánh quang nhà tạm chiếu nơi nơi,

Tim con mang Chúa trong tình mến,

Chúa dắt dìu con dưới cánh Người.

 

Chúa là tình yêu thắm cho đời,

Là bạn đường thương nhớ chẳng nguôi,

Sánh bước cùng con trên cõi thế,

Đi về vinh hiển Nước quê trời.

0 BÌNH LUẬN