CHÚA NHẬT IV TN C

0
4

Lời Chúa: Lc 4, 21-30

Hôm ấy, sau khi đọc sách ngôn sứ Isaia, Ðức Giêsu lên tiếng nói trong hội đường Nadarét rằng: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người. Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” Người nói với họ: “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Caphácnaum, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: thiếu gì bà goá ở trong nước Ítraen vào thời ông Êlia, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nuớc phải đói kém dữ dội, thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xarépta miền Xiđon. Cũng vậy, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ítraen vào thời ngôn sứ Êlisa, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Xyria thôi.”

Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành – thành này được xây trên núi – họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

SUY NIỆM

Chúa Giêsu thăm viếng làng Nagiaret, quê hương của Ngài. Mọi sự bắt đầu rất tốt đẹp. Ngài được tiếp đón niềm nở bằng việc mời đọc Kinh Thánh và phát biểu ở hội đường. Cái cảm giác đầu tiên được xác nhận là tuyệt vời: “Họ thán phục các lời về ân sủng xuất ra bởi miệng Người”. Nhưng kết thúc bằng sự bạo động: “Mọi người trong hội đường đầy lòng tức tối; đứng dậy họ đuổi Ngài ra ngoài thành”. Có lẽ Ngài đã làm cho họ không hài lòng về những gì họ muốn chăng!

Trước hết, trang Tin Mừng hôm nay luôn báo động cho chúng ta tại sao những người Nagiarét đi từ khâm phục đến căm ghét. Có lẽ niềm tin của họ vào Thiên Chúa không còn nữa. Họ chỉ muốn và đòi hỏi Đức Giê-su làm cho họ những phép lạ để có cơm ăn áo mặc, sự ấm no vật chất đời này… Họ không còn tin vào Người nữa. Trong suốt các thế kỷ, người ta loại trừ Đức Giê-su vì những lý do khác nữa, nhưng nền tảng của tất cả sự loại trừ này chính là sự từ chối cơ bản được gợi ra đây do bối rối của thính giả: “Không phải ông ấy là con bác Giuse sao?”; đây chỉ là con trai của Giuse mà thôi. Người ta nghĩ rằng Đức Giê-su chỉ là một con người mà thôi, mặc dầu họ khâm phục Ngài nhiều điều, họ vẫn không thể gán cho Ngài trong tư tưởng và trong cuộc sống của họ vị trí to lớn mà Ngài đòi hỏi. Họ chấp nhận Đức Giê-su chỉ là con người, chứ họ không đón nhận Ngài là Con Thiên Chúa và họ loại trừ Ngài.

Ngày nay, đôi lúc chúng ta cũng nghĩ rằng Đức Ki-tô cũng chỉ là con người như bao người khác, còn Thiên Chúa cũng chỉ là Đấng vô hình luôn nín lặng trước những lời cầu xin của chúng ta. Vì thế, chúng ta dần đánh mất niềm tin vào Đấng vô hình mà chúng ta không trông thấy. Thậm chí khi chúng ta xin Ngài nhưng Ngài thinh lặng, Ngài chưa ban cho vì Ngài muốn tốt cho chúng ta, và rồi chúng ta cảm thấy chán nản không còn tin tưởng nơi Thiên Chúa nữa. Có khi chúng ta từ bỏ Ngài mà đi đến một thần khác để kêu cầu. Chính lúc đó chúng ta đã đánh mất tất cả mọi thứ.

Về phần Đức Giê-su, chính lập trường của Ngài đã củng cố niềm tin của chúng ta. Người chính là Đấng Mêsia đích thực của Thiên Chúa, một Đấng Mêsia không vận dụng quyền lực mình để thực hiện một hoàn cảnh cứu độ trần thế, nhưng đặt tại trung tâm sứ điệp về Thiên Chúa. Như thế, khi sống trong một hoàn cảnh khó khăn, cùng quẫn, chúng ta có thể đặt trọn niềm tin nơi Ngài, bởi vì chính Ngài sẽ ban cho chúng ta ơn cứu độ trọn vẹn.

Sau cùng, niềm tin là điều cần thiết cho cuộc sống của chúng ta, vì vậy, chúng ta hãy sống tin tưởng vào Đấng mà chúng ta tôn thờ vì Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Hơn nữa, Ngài luôn che chở và phù trì chúng ta trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Đồng thời Ngài cũng là Cha giàu lòng thương xót chậm giận và giàu tình thương, nên chúng ta hãy đặt trọn tâm hồn nơi Ngài để được sự bình an trong tâm hồn. Amen.

0 BÌNH LUẬN