CHÚA NHẬT 31TN B

0
10

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

 

Khi ấy, có một người trong nhóm Kinh sư tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?” Đức Giêsu trả lời: “Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí tuệ ngươi, tất cả sức lực ngươi. Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu mến người thân cận với ngươi như chính mình ngươi. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn nhũng điều răn đó.” Ông kinh sư nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.” Đức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.

Suy niệm:

Loài chim nếu không có đôi cánh vỗ đập đồng điệu hài hoà thì không thể bay bổng được; con người nếu không có đôi chân cân đối thì bước đi sẽ lệch lạc khập khiễng. Giới răn “mến Chúa yêu người” mà Chúa dạy chúng ta hôm nay “quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ” không chỉ vì ngoài chúng ra “không có điều răn nào lớn hơn” mà còn vì chúng giống nhau (x. Mt 22,39) đến độ cần có sự hài hoà, đồng điệu và cân đối, không thể mến Chúa nếu không yêu người: “Nếu ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối” (1Ga 4,20).

Vâng, nói đến đây khi nghe từ yêu chúng ta thấy hấp dẫn, đối với những người trẻ họ mới đến với nhau thật là hạnh phúc, nhưng để đạt đến tình yêu trọn hảo thì không phải là chuyện dễ. Trước hết, chúng ta nhìn vào thời Đức Giê-su sẽ thấy rõ, các môn đệ là những người đi theo Chúa, được Chúa huấn luyện, chỉ dạy thế nào là yêu thương, thế nhưng đã không ít lần các ông ganh với nhau chỉ vì Chúa yêu người này hơn người kia chăng? Có phải chăng trong tình yêu nó có sự ích kỷ hay tình yêu nó nhạy cảm, yêu Chúa thì đâu có gì là khó, chỉ cần “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực” chu toàn bổn phận lễ lạy, kinh kệ thế là đủ.

Tuy nhiên, trong cuộc sống thường nhật thì không hẳn là như thế, để yêu mến người thân cận như chính mình” thì không hề đơn giản, bởi lẽ yêu là phải tương quan, yêu là phải cho đi, nhưng phận người yếu đuối đôi khi khó có thể mà cho đi. Vì thế nói đến yêu tất nhiên chúng ta cảm thấy nó đẹp, nó linh thiêng, và nói đến yêu là nói đến lòng quảng đại cho mà không cần nhận lãnh, không coi điều này trọng hơn điều kia mà nó là sự dung hòa. Một người nếu chỉ biết cho đi mà không nhận lãnh thì không có gì đáng nói, thế nhưng là con người ai cũng muốn mình được người khác quan tâm, không muốn nói là phải được quan tâm hơn người khác. Cho nên cuộc sống luôn nảy sinh những bất hòa, dẫn đến ghen ghét, ganh tị, hận thù và còn nhiều thứ khác.

Hơn thế, điều thứ hai không kém phần quan trọng đó là “yêu người thân cận như chính mình”. Chúng ta phải kính mến Thiên Chúa vì Người là Đấng sáng tạo và làm chủ muôn vật muôn loài, trong đó con người được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa, được Thiên Chúa cứu chuộc bằng giá máu và mạng sống của Đức Giêsu Con Một yêu dấu của Thiên Chúa. Kính mến Thiên Chúa cụ thể là yêu thương tôn trọng con người. Cả cuộc đời của Đức Giêsu chỉ canh cánh có một điều là yêu thương và cứu chuộc loài người. Thiên Chúa là Đấng quyền năng đã hạ mình xuống mang thân phận con người để cứu chúng ta khỏi ách tội lỗi và sự chết. Yêu người một cách “sơ sơ” thì dễ nhưng “yêu như chính mình” thì thật khó. Yêu thương những người nổi tiếng, lịch sự, xinh đẹp, giàu có thì dễ, nhưng thật khó biết bao khi yêu thương những người nghèo khổ, dốt nát, người hay gây phiền toái cho ta. Yêu thương những người mang lợi lộc đến cho ta thì dễ nhưng khó mà yêu thương kẻ thù của ta, những người hàng xóm khó tính, keo kiệt, những người nghèo lang thang đầu đường xó chợ… Đòi hỏi của Chúa thật quá khó, điều răn ấy đụng chạm và cứa vào cái tôi ích kỷ của con người. Chỉ với ơn Chúa giúp chúng ta mới sống được điều răn Chúa dạy.

Vì thế, nói yêu thương Chúa thì không có vấn đề, nhưng yêu thương mọi người thì không hề đơn giản. Cho nên chúng ta cần đến ơn Chúa để Người uốn nắn, hướng dẫn tâm hồn và môi miệng chúng ta. Cách cụ thể hơn chúng ta hãy năng chạy đến với Chúa Giêsu Thánh Thể, nơi đó chính Ngài là nguồn mạch tình yêu, là nơi hướng dẫn chúng ta trong các mối tương quan thân cận, là nơi chỉ cho chúng ta thế nào là yêu thương. Đồng thời, chỉ có nơi Chúa mới giúp chúng thoát ra khỏi con người ích kỷ, tham sân si…, để rồi chúng ta đến gần anh chị em hơn. Có như vậy chúng có thể yêu tất cả mọi người, đó cũng là thiên đàng mà chúng ta hưởng nếm ngay tại trần thế này. Amen.

0 BÌNH LUẬN